Quyển 1 – Từ Trường Khanh


Thục Sơn.

Chuông khánh tề minh.

Khi Từ Trường Khanh tiếp nhận chức vị chưởng môn, y mới có hai mươi tám tuổi.

Ngày đó, dưới tia nắng ban mai, dưới tuyết bay tán loạn, một đứa trẻ sơ sinh gầy yếu được phụ mẫu đưa đến trước đạo quan gặp Thanh Vy chưởng môn, không ngờ đến nay đã đắc đạo tu vi, quyền chưởng thiên hạ.

Cuối thu, hoàng hôn buông xuống, lá khô bay lượn giữa không trung, trải qua bao trắc trở cũng không nguyện rơi vào trần tục. Thục Sơn hưu quạnh không một bóng người.

Y chậm rãi vươn tay, gió lạnh gào thét, nhanh chóng len qua ngũ chỉ thon gầy. Kinh phong phiêu bạch nhật, quang cảnh trì tây lưu. Y níu giữ không được làn gió lạnh hôm nay, cũng níu không được nhung mã chiến trường, cẩm sắt niên hoa ngày trước.

Đôi tay y rất đẹp, trắng nõn hữu lực, lòng bàn tay lõm xuống một đường, đó là vết tích nhiều năm cầm kiếm lưu lại, lúc nào cũng như nhắc nhở thân phận của y, nhắc nhở trách nhiệm của y.

Từ Trường Khanh mỗi khi nửa đêm hồn mộng quay về, đều hận không thể xóa đi vết kiếm in sâu vào chưởng tâm ấy. Thế nhưng, vô dụng, vô luận y pháp lực cao tuyệt ra sao, kiếm pháp tinh diệu thế nào, đều không hủy được vết tích đó… Nam nhân trường kiếm phá không, nháy mắt quang hoa rực rỡ triệt để đâm vào con mắt Từ Trường Khanh.

Người nọ tựa như một ngọn lửa, tự đốt cháy chính mình, càng làm tổn thương người khác, thế nhưng Từ Trường Khanh không hề bận tâm.

Dựa theo thuyết pháp nhân quả luân hồi.

Hồng trần ba kiếp, đã từng lưu lại trong y một cái tên.

Trên đỉnh Thục Sơn, tử y đơn độc, hứng thú tiêu tan.

Trước Vô Cực Các, mây buồn sương lạnh, cảnh gọi người sầu.

***

Từ Trường Khanh phụng sư mệnh hạ sơn, sơ thiệp hồng trần.

Du Châu thành nội, phố chợ rộn ràng, y cùng một người gặp thoáng qua. Nếu không phải lúc đó đột nhiên sinh ra cảm tình kỳ lạ, bọn họ thế nào lại ngưng mắt nhìn nhau một lúc lâu, thế nào ngày sau lại vướng bận trăm sông nghìn núi. Nguyên bản mỗi người đều có một con đường, giữa ban mai vô tình giao nhau mà kết thành truyền kỳ một kiếp.

Tất cả những thứ này, chỉ vì hai lời thề thiên niên không dứt.

“A, ngươi là?”

“Huynh là…”

Giờ khắc này không khí tươi mát, một cái chớp mắt này mang theo tia nắng ban mai.

***

Du Châu thành nội.

Từ Trường Khanh không ngủ theo sát Cảnh Thiên tròn ba ngày ba đêm, chỉ vì y cảm nhận được trên người hắn có khí tức long mạch mà mình tìm kiếm. Ngày thứ ba, người nọ xoay người, trợn mắt bất mãn nhìn y: “Đạo trưởng, có biết hay không, ngươi đã theo ta ba ngày. Nói đi, ngươi muốn giật tiền hay cướp sắc? Giật tiền ta không có, cướp sắc thì càng đừng nghĩ…”

Không ai biết, đường đường Thục Sơn đại đệ tử thanh tâm quả dục, đối mặt với người nọ ánh mắt sáng quắc, cư nhiên lại có điểm mờ mịt thất thố. Chỉ trong nháy mắt, Từ Trường Khanh bị đánh cho tơi bời, hận không thể lập tức trở lại Thục Sơn, đem “Đạo Đức Kinh” ra viết chính tả ba trăm lần.

Cuối cùng, y cũng nói rõ ràng lý do của mình, người nọ như trước không sợ, không nghe, không buông. Hắn tính tình biếng nhác, có luyện công phu thì cũng ba ngày đánh cá, hai ngày phơi nắng, hoàn toàn không thấy tương lai gì.

Đối mặt với nhân vật lười biếng như vậy, Từ Trường Khanh còn có biện pháp nào?

Y chỉ có thể mỗi ngày từ sáng sớm đến nửa đêm theo sát hắn ân cần giáo dục.

“Cảnh huynh đệ, Phi Long Tham Vân Thủ cực kỳ tinh diệu, huynh nếu học tốt rồi có thể dùng được cả đời.”

Người nọ trong miệng ngậm một cọng cẩu vĩ ba thảo, cũng không buồn quay đầu lại, “Phi Long Tham Vân Thủ tinh diệu thế nào, có giúp ta thắng bạc được không? Nếu được, Cảnh đại gia ngươi sẽ cải tà quy chính, không trộm bạc nữa mà đi trộm người…” Kẻ trộm nghiêng đầu cười hề hề, “Ta chuyên môn đi trộm loại người nhân tâm thuần hậu! Trường Khanh đại hiệp có muốn hay không vì dân trừ hại?”

“…”

Khi y còn chưa biết nên khóc hay nên cười, người nọ đã đeo một chiếc nhẫn cỏ lên ngón trỏ mình: “Tu Di Nhẫn của ngươi rất tốt, chúng ta trao đổi, cả hai đều không thua thiệt, cũng không ai dám nói Cảnh Thiên ta lấy mạnh hiếp yếu.”

“…”

Từ Trường Khanh cho tới bây giờ chưa từng nói ra nửa lời không đứng đắn. Y là Thục Sơn đại đệ tử, từ lâu đã định sẵn kế nghiệp chưởng môn. Nguyên tưởng rằng cả đời sẽ như vậy, biết đâu một chuyến hạ sơn, lại gặp phải một kẻ càn quấy không nói nổi một lời đứng đắn.

“Đậu Phụ Trắng, ngươi có thích nữ nhân hay không?”

“Đậu Phụ Trắng, đạo sĩ các ngươi có thể lấy lão bà không?”

Vì sao muốn hỏi ta những điều này? Bên người hắn có đủ như hoa mỹ quyến, hồng phấn tri kỷ, nhưng hết lần này tới lần khác lại trêu trọc một người tu đạo như y.

Từ Trường Khanh không biết, kỳ thực, y không dám khẳng định mình thật sự không biết, mà chỉ là, không muốn biết.

Thế nhưng, vô luận y không muốn biết đến thế nào, trong cuộc sống, có những thứ chung quy vẫn phải biết.

Du Châu Cảnh Thiên cưới Đường Tuyết Kiến làm vợ, đại hôn ngay đêm nguyên tiêu.

***

Du Châu.

Trường An.

Kỷ độ phồn hoa.

Từ Trường Khanh đã hoàn thành sư mệnh, nên sớm trở về Thục Sơn.

Du Châu thành nội, lưu lại ký ức một đời.

Lần thứ hai đặt chân lên Thục Sơn quen thuộc, ập vào mắt y chính là vĩnh viễn tịch mịch cùng thiên địa.

Một tiếng cô nhạn thê lương gào thét, xẹt qua đỉnh Thục Sơn.

Nhạn quá trường không, Từ Trường Khanh ngơ ngẩn.

Ngộ đạo, làm sao mới có thể ngộ đạo? Từ Trường Khanh tu luyện tại hậu sơn đã tròn nửa năm mà vẫn như trước không thể đạt tới cảnh giới đó. Thanh Vy đạo trưởng, Nguyên Thần trưởng lão cùng các Thục Sơn bô lão đều than thở, bấm đốt tay tính toán năm nào tháng nào y mới có thể kế nhiệm chưởng môn.

Rốt cuộc một ngày, Thục Sơn bồ câu thám tử đưa thư, lời lẽ ngắn gọn, nội dung không rõ ràng. Nhưng mà Từ Trường Khanh liếc mắt nhìn qua nhất thời đều hiểu. Phải rồi, bạch đầu như tân, khuynh cái như phúc [biết rồi mà như mới quen, mở ra mà như đậy lại], đều chỉ là truyền kỳ hư hóa; trường không bích hải, thệ thủy nan thu [trời cao biển xanh, nước hắt đi khó thu về được], đây mới là lẽ thực nhân sinh. Chỉ trong chớp mắt này, Từ Trường Khanh tựa hồ trải qua quán đính chi lễ [nghi thức dội nước, xem lại chương liên quan đến tiếng gầm của Phỉ Phỉ], đại mộng sơ tỉnh.

Giờ khắc này y rốt cuộc ngộ đạo.

Nguyên lai.

“Đạo”, vốn đơn giản như vậy! Kế tiếp đại lễ tiếp nhận chưởng môn tự nhiên thuận lý thành chương.

Tịch dương yếu ớt, khi y bước chân vào Vô Cực Các, mọi sự trước kia đều trở thành hoa trong gương, trăng dưới nước, xuyên thấm thâm mâu, bỏ lại phía sau hồng trần cuồn cuộn.

Đại môn Vô Cực Các nhẹ nhàng mở ra, nghênh đón Thục Sơn chưởng môn đời thứ hai mươi bốn, thiết môn Vô Cực Các không một tiếng động đóng lại, chiếm lấy toàn bộ năm tháng phương hoa vốn dĩ thuộc về Từ Trường Khanh, lưu lại ngoài kia bạch y trong gió, trầm mặc vô thanh.

Từ nay về sau, trăng soi đáy cốc, không một ai còn thấy được thân ảnh cô tịch của bạch y Từ Trường Khanh, chỉ có Thục Sơn chưởng môn nhất phái đoan trang túc mục phát lệnh, chấp chưởng thiên hạ đệ tử đạo phái.

Ngũ lăng đệ tử phong lưu tản mạn, đại dã long xà mặc sức làm liều, trong đáy mắt y đều trở thành phù vân quá nhãn.

Tâm tố như hoa.

Nháy mắt mở ra, tình sinh ý động; nháy mắt đóng lại, yên thủy mênh mang.

***

Sương chiều nặng nề, xa xa mái cong lầu các, nổi bật lên ba chữ rõ ràng: “Vô Cực Các”. Ngói xanh trải đều, vài cọng cẩu vĩ ba thảo chập chờn trong gió.

Từ Trường Khanh ánh mắt rời rạc nhìn vào chính ngón trỏ của mình, mặt trên trống rỗng cái gì cũng không có. Tu Di Nhẫn đã cho người kia, đổi lấy chiếc nhẫn làm từ cẩu vĩ ba thảo, nhưng vào một ngày cuối thu, đã lạc vào chiến trường như máu.

Một trận này, Từ Trường Khanh đánh mất lễ vật hắn trao y; một trận này, Từ Trường Khanh vì một người nam nhân mà chiến đấu.

Từ đó về sau, chân trời góc bể.

Từ đó về sau, chớp mắt vạn niên.

Khi ta nhập thế, quan lại kinh hoa.

Khi ta xuất thế, sơn hà hiu quạnh.

Vô Cực Các lại vang lên tiếng chuông khô khốc, bên tai nghe được thanh âm quen thuộc xa xưa ấy, y chỉ liếc mắt thoáng nhìn, không để ý thiên sơn vạn thủy, không màng đến thương hải tang điền.

Y đột nhiên muốn cười, nguyên lai, đời này đơn giản như vậy.

Nguyên lai, nhân sinh sẽ qua như vậy.

Nửa phần giang sơn nghiêng ngả

Một đám mây trôi lững lờ

Huyền Vũ binh biến, Khai Đường đến nay, nửa phần truyền kỳ cũng không còn lưu lại nhân gian này nữa.

>> Tiếp quyển 2