Liệp Diễm Giang Hồ Mộng C16-C20

Chương 16: Ôm nàng vào mộng

Lãnh Như Băng ngồi bên mép giường, Hy Bình đi đi lại lại trước mặt nàng vẻ bức bối. Một lúc như không chịu được nữa, hắn gọi: "Băng Băng à…"
Lãnh Như Băng cắt ngang: "Chớ gọi ta là Băng Băng, nghe khó lọt tai lắm!"
Hy Bình nhìn nàng dò hỏi: "Nàng nói xem Thi Trúc Sinh có còn dùng cái cách ác độc đấy không?"
Lãnh Như Băng không hiểu ý hắn, hỏi lại: "Cách gì?"
Hy Bình ấp úng: "Tức là cái cách… dùng một người, à không, dùng đến mấy nữ nhân xấu xí để làm mệt mỏi ta…"  (truyensachiepnang)

Lãnh Như Băng bĩu môi: "Đồ chết tiệt nhà ngươi chẳng phải muốn thế hay sao?"
Hy Bình gãi đầu cười hề hề: "Điều đó thì có gì đâu, chỉ bực hắn ta tìm toàn người xấu. Giá mà mỗi cô đều đẹp như nàng thì dù mười người hay hai mươi người ta cũng vui vẻ chữa hết!"
Lãnh Như Băng không thèm chấp lời nói rác tai đó, ngả xuống giường quay mặt vào trong ngủ. Hy Bình ngắm sau lưng nàng một lúc rồi bò tới ghé sát tai nàng hỏi: "Băng Băng à, nàng còn lạnh không?"
Lãnh Như Băng nhột nhạt bên tai mới xích vào trong quát nhỏ: "Chớ nói vào tai ta!"
Hy Bình tiu nghỉu rời khỏi giường, đi lại trong phòng mấy vòng rồi cố nằm xuống nền nhà.
Đến nửa đêm, người Lãnh Như Băng lại bắt đầu lạnh toát. Nàng cố gắng chịu đựng, ngắm nhìn Hy Bình ngủ say trên sàn nhà mà hoàn toàn không hiểu gã trai này được nặn bằng gì.
Lần thứ nhất ở Quần Phương Lầu, hắn ta chẳng khác đứa trẻ vô lại, làm loạn cả lầu bằng giọng hát khê nồng khê nặc của mình. Hồ Điệp Thất Cơ nói hắn là đại cao thủ trong phòng the, quả thực hắn khỏe đến mức chỉ trong nháy mắt đã đánh bại Địa Kiệt.
Lần thứ hai khi hắn hộ tống nàng, Băng Băng đã nghĩ hóa ra hắn chẳng biết chút võ nghệ. Đang khi tuyệt vọng thì hắn lại đánh bại Tam Kiệt hợp công trong nháy mắt. Lần này thì không phải chỉ dùng sức nữa mà rõ ràng là một đao pháp tinh diệu tuyệt luân. Đao pháp ấy ở đâu ra vậy?
Một điều làm nàng không hiểu nữa là hễ khi người nàng tiếp xúc với người hắn thì lãnh khí trong kinh mạch nàng tuyệt nhiên không còn phát tác. Thi Trúc Sinh đã nói chỉ có ai tu luyện Địa táng chi khí hoặc giao hợp với người mang Cửu dương trọng thể thì mới thoát khỏi lãnh khí chí âm của Địa táng hoàn. Vậy làm sao nàng chỉ có ôm ấp với hắn mà đã giải được độc tố trong cơ thể?
Hắn ta, đồ thối tha ấy, rốt cục là người như thế nào? Có lẽ chỉ có hỏi thẳng hắn mới biết mà thôi. Nhưng nhìn dáng vẻ hắn nàng đoán, có lẽ chính hắn cũng không biết được hắn là thế nào, bởi lúc nào hắn cũng ngốc nghếch đến đáng ghét, chỉ thỉnh thoảng hắn lại khiến người ta động lòng.
Phải rồi, động lòng! Bản thân ta có vì hắn mà rung động con tim không? Đương nhiên là không rồi!
Lãnh Như Băng vừa suy nghĩ vừa dần chìm vào giấc ngủ. Sáng ra, nàng vừa tỉnh giấc thì hai tỉ muội nhà kia đã gõ cửa.
Nhìn thấy Hy Bình ngủ trên sàn nhà, Hiểu Hiểu reo to như cụ Kha Luân Bố tìm ra châu Mỹ: "A, lão đầu bò ngủ trên sàn nhà, lão…"
Đột nhiên Hy Bình giương đôi mắt lên, Hiểu Hiều sợ hãi im bặt. Hắn ngồi dậy áp thân hình to cao lực lưỡng về phía Hiểu Hiểu, nói lớn: "Ta ngủ trên nền nhà thì người vui vẻ lắm sao?"
Hiểu Hiểu sợ đến run lên nhưng không hiểu sao lại cúi đầu nói một câu: "Có một chút!" Liền sau đó nàng len lén ngẩng đầu, đôi mắt não nùng nhìn Hy Bình không chớp.
Cả ba người kia không hiểu vì sao Hiểu Hiểu lại thẳng thắn đến như vậy. Tại sao nàng lại vui vẻ khi phát hiện Hy Bình không ngủ cùng với Như Băng? Minh Minh lắc đầu nghĩ thầm, sư muội của nàng đúng là đã yêu con người xấu xí này rồi.
Hiểu Hiểu chợt nũng nịu: "Ta sắp đi rồi, ngươi có thể làm cho ta một việc không?"
Hy Bình ngắm nhìn cô nương xấu xí đang tròn mắt đón chờ câu trả lời của hắn. Lòng le lói chút thương cảm, hắn gật đật đầu.
Hiểu Hiểu xem ra vô cùng vui sướng, đến mức nói thật thản nhiên: "Ta muốn ngươi hôn… hôn ta!"
Hy Bình lập tức hối hận, trợn mắt: "Không được, việc này ta không đồng ý!"
Ngừng một lát, hắn càu nhàu: "Bà cố nội à, ta còn chưa súc miệng!"
Lãnh Như Băng thấy Hy Bình nuốt lời thì có chút bực mình. Kẻ thối tha kia việc gì cũng dám làm, vậy mà lại khăng khăng hắt hủi con gái người ta như vậy! Hai sư tỉ muội thì khỏi phải nói, chỉ nhìn Hy Bình đầy oán giận. Minh Minh kéo ta Hiểu Hiểu: "Sư muội đừng khóc, loại người này không đáng để muội khóc!"
Đúng lúc Hiểu Hiểu quay người định chạy đi, bàn tay hộ pháp của Hy Bình chợt níu nàng lại, ôm vào lòng hôn thắm thiết.
Lãnh Như Băng nhìn hai tỉ muội ra đi, chợt hỏi Hy Bình: "Ngươi không hối hận đấy chứ?"
Hy Bình chỉ thở phào một hơi nhẹ nhõm: "Hối hận cái gì? May mà thoát nợ!"
Lãnh Như Băng cười cười: "Quên nói với ngươi, Hiểu Hiểu cũng là mỹ nhân, ít nhất không kém sư tỉ cô ta đâu."
Hy Bình ngạc nhiên: "Sao nàng biết được?"
Lãnh Như Băng thản nhiên: "Ngay từ đầu ta đã chắc Hiểu Hiểu là một mỹ nhân. Con gái mà có thân thể và làn da như vậy, tuyệt đối không thể xấu được!"
Hy Bình vò đầu bứt tai, bỗng nhiên nhảy chồm ra cửa như muốn đuổi theo hai tỉ muội, nghĩ thế nào lại quay về, tiu nghỉu: "Vậy cớ sao nàng không nói sớm?"




Lãnh Như Băng cười nhạt: "Hối hận rồi hả?"
Hy Bình chợt cươì hì hì: "Hình như nàng đang ghen? Đúng rồi, nàng không nói ra là muốn ta đuổi họ đi, cho nàng độc chiếm ta!"
Lãnh Như Băng tức giận: "Không phí lời với ngươi. Đi mua cỗ xe ngựa khác, tiếp tục làm phu xe đi!"
Đêm xuống, Hy Bình và Lãnh Như Băng vẫn chung một phòng, kẻ trên giường, người dưới đất. Nửa đêm tỉnh giấc vì tiếng kêu lạnh, hắn bật dậy nhìn, toàn thân Như Băng đang co rúm lại run rẩy.
Hy Bình vội vàng cởi áo, lật chăn lột hết xiêm y nửa trên của nàng, đoạn ôm chặt nàng vào lòng, trùm kín chăn ngủ tiếp.
Không rõ đã qua bao lâu, Lãnh Như Băng chợt giãy dụa làm hắn tỉnh giấc. Hy Bình mở mắt thấy nàng đang cố vùng vẫy thoát khỏi hắn. Thấy vậy hắn lại càng ôm chặt hơn, vờ lên giọng trách: "Không muốn để ta ngủ yên được hay sao?"
Lãnh Như Băng bị kiềm chặt trong đôi cánh tay cứng như sắt, bộ ngực trăng tròn dính chặt lên lồng ngực rắn chắc của Hy Bình. Nàng phẫn nộ đấm thình thịch lên người hắn: "Thả ta ra, đồ thối tha. Lợi dụng khi người ta ngủ làm chuyện bỉ ổi!"
Hy Bình bị Lãnh Như Băng đấm tới tấp, không nhẹ mà cũng không mạnh. Hắn nhăn mặt cho qua, chỉ cười hề hề: "Băng Băng à, cho dù nàng nghĩ thế nào thì ta cũng không thể buông nàng ra được. À còn điều này, ôm nàng ngủ trên giường hóa ra thú vị hơn một mình ngủ trên sàn nhà nhiều. Ta đã quyết định rồi, từ bây giờ cho đến Trường Xuân Đường ta đều phải ôm nàng ngủ."
Lãnh Như Băng đấm một lúc thấm mệt, chùng người xuống thở hổn hển, mỗi lần như thế đôi mắt của nàng lại nhỏ lệ xuống ướt khuôn ngực hắn. Hy Bình ngạc nhiên, không ngờ Lãnh Như Băng lại cũng như Hiểu Hiểu, lúc không làm được gì là sẵn sàng thút thít mãi không thôi!
Như Băng chợt cọ cọ hai má lên trên ngực Hy Bình như đang dùng ngực hắn để lau nước mắt. Hy Bình cảm thấy tức cười, lật người đè nàng xuống dưới. Lãnh Như Băng thất sắc hét lớn: "Ngươi làm gì vậy?"
Hy Bình chợt muốn trêu nàng, bèn mỉm nụ cười dọa nạt: "Nàng nói thử xem?"
Lãnh Như Băng hoảng hốt giãy dụa: "Đồ thối tha, người dám? Ta sẽ… ta sẽ…"
Hy Bình buông một tay ôm, nhè nhẹ vuốt lên khuôn mặt Như Băng, cúi đầu hôn lên đôi mắt đẫm lệ, dịu dàng: "Đừng sợ, ta không bao giờ làm hại nàng đâu! Chỉ vì thấy nàng bị lạnh nên ta không chịu nổi. Trước khi nàng khỏi ta sẽ đều ôm nàng ngủ, đến lúc nàng khỏi lại tính tiếp, được không?"
Nói rồi lật người ôm chặt Như Băng vào lòng. Lãnh Như Băng không phản kháng mà chợt nói như ra lệnh: "Ngủ như thế ta không quen được. Ta không muốn ngươi ôm ta ngủ mà ta sẽ ôm ngươi ngủ, buông ta ra!"
Hy Bình ngẩn người ngạc nhiên, nhưng đây là lệnh của nàng nên hắn chỉ còn cách tuân theo. Lãnh Như Băng tuột khỏi tay Hy Bình, trèo sang nằm phía bên kia, cả tay lẫn chân đều gác lên người hắn, đoạn ghé vào tai hắn thì thầm: "Thế này dễ chịu hơn nhiều!"
Tay phải Hy Bình không nhịn được, bắt đầu khe khẽ sờ lên ngực nàng, hỏi nhỏ: "Băng Băng à, thế này có dễ chịu không?"
Băng Băng hứ lên một tiếng, gạt phắt bàn tay ma quỷ, dằn dỗi: "Cấm ngươi đụng đến chỗ đó của ta!"
Hy Bình biết rõ nhưng vẫn cố hỏi lại: "Chỗ đó là chỗ nào vậy?"
Lãnh Như Băng thở dài: "Ngươi nói là không xâm phạm ta cơ mà?"
Hy Bình vuốt nhẹ lên mái tóc nàng, láu lỉnh: "Hay là nàng hãy xâm phạm ta đi!"
Lãnh Như Băng trầm ngâm giây lát rồi hỏi: "Có phải là lúc nào ngươi cũng muốn chiếm đoạt ta không?"
Hy Bình nghe giọng nói biết rằng không thể lung lạc được nàng. Bỗng nhiên hắn khống chế được dục vọng bản thân, chỉ nghiêm túc nói: "Ta biết nàng không thích ngủ cùng ta, nhưng không như thế thì nàng lại phải chịu giá lạnh. Nhiệm vụ của ta bây giờ là bảo vệ nàng, vì thế nàng hãy yên tâm. Ta sẽ cố chịu đựng, cho dù có chảy máu mũi cũng sẽ không làm gì nàng, cùng lắm thì chỉ tiện tay sờ một chút chút, hôn một chút chút, nàng không phản đối chứ?"
Không thấy Lãnh Như Băng trả lời, hóa ra nàng đã thiếp đi. Hy Bình không tài nào hiểu nổi người con gái này, vừa vùng vẫy chửi mắng hắn hết nước hết cái, thế mà nói chưa hết lời nàng đã ngủ say.
Tuy nhiên, chỉ cần nàng cho hắn nằm cạnh, lòng Hy Bình cũng đã ngọt ngào lắm rồi.
Hắn biết hắn đã yêu nàng. Nhưng nàng có yêu hắn như hắn yêu nàng không?
Từ đó về sau, ban ngày Hy Bình làm phu xe, ban đêm làm cái gối ôm cho Như Băng ngủ.
Sau khi đã thoả thuận xong với Hy Bình, Lãnh Như Băng như biến thành người khác, hay nói đúng hơn, nàng như không coi hắn là người nữa. Có lúc nàng ôm Hy Bình ngủ một mạch đến sáng, có lúc lại bò lên người hắn nằm ngủ, cũng có nàng kẹp cứng hông Hy Bình khiến hắn suýt tắc thở. Ngay cả đôi tay ngọc ngà sau khi ngủ rồi vẫn không yên phận, có lúc luồn vào ngực áo Hy Bình vuốt ve, thậm chí có lúc chọc cả vào giữa hai chân hắn. Vì bị lãnh khí công phạt nên Lãnh Như Băng rất hay mơ, trong mơ nàng dùng tay đấm hắn, đá vào cẳng chân, miệng cắn lung tung trên đầu trên cổ hắn. Hy Bình tuy không chảy máu mũi nhưng bị kích thích đến mức phải đánh thức nàng dậy, bảo nàng sang ngủ một bên. Vậy mà Lãnh Như Băng không nghe, nói rằng ôm hắn đã thành thói quen, không ôm thì không ngủ được.
Hy Bình hết cách bèn uy hiếp Lãnh Như Băng, dọa nàng còn làm như vậy thì hắn sẽ không chịu nổi mà buộc phải xâm phạm nàng. Lãnh Như Băng dọa ngược lại, bảo nếu hắn xâm phạm nàng thì nàng sẽ không thèm xóa dịch dung cho hắn. Không còn cách nào khác, Hy Bình đành phải đợi Như Băng ngủ say rồi mới khe khẽ đẩy nàng ra, nằm xuống sàn nhà lấy cái lạnh dẹp đi những ham muốn rạo rực.
Nhưng chưa ngủ được bao lâu thì chiếc gối trên giường đã bay tới trúng vào giữa mặt. Hy Bình mở mắt thấy Lãnh Như Băng đang ôm chăn nhìn hắn tức tối. Hắn chỉ còn biết tiu nghỉu đứng lên, nhặt chiếc gối quay trở lại giường.
Như Băng ngay lập tức lại quấn chặt ấy hắn. Hy Bình hắng giọng: "Băng Băng à, nàng còn làm như thế ta sẽ." Và cũng như những lần trước, Hy Bình còn chưa kịp nói hắn sẽ làm gì thì Như Băng đã ngủ say như chết.
Cứ như vậy, đêm nào Hy Bình cũng mất ngủ, chỉ còn cách ban ngày vừa đánh xe vừa tranh thủ gà gật bù lại. Hoa thơm nhưng khó ngửi, thật không ai biết hắn khổ đến mức nào!
Thời gian một tháng cũng qua đi, họ đã đến Trường Xuân đường. Hy Bình thở một hơi dài sảng khoái: "Nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, từ mai ta sẽ ngủ thoải mái. Nàng có ôm ta ngủ hay không cũng mặc xác!"

Chương 17: Ma quỷ thiên sứ


Trường Xuân Đường, trên giang hồ tiếng tăm lừng lẫy, là một trong đương kim võ lâm tứ đại thế gia, ba nhà còn lại lần lượt là Thần Đao Môn, Thiên Phong Bảo, Bích Lục Kiếm Trang.
Người sáng lập của tứ đại võ lâm thế gia là đồng môn sư huynh đệ. Trong mắt của người võ lâm, bốn nhà là một thể; trên thực tế, bốn nhà rất ít khi qua lại, trừ khi có sự tình đặc biệt phát sinh, nếu không bốn nhà là ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đôi bên nhìn một chút có lạ gì?
Trong bốn nhà có một truyền thống ước định: mỗi 20 năm, trong đám trẻ tuổi của võ lâm tứ đại thế gia tiến hành một lần tỉ võ thi đấu.
Người chiến thắng trở thành thống soái chân chính của tứ đại gia tộc, trong 20 năm sau, lãnh đạo tứ đại võ lâm thế gia.
Tứ đại võ lâm thế gia phân bố đông tây nam bắc 4 phương, đông cho Trường Xuân Đường, nam cho Bích Lục Kiếm Trang, tây cho Thiên Phong Bảo, bắc cho Thần Đao Môn.
Trong bốn nhà, chỉ cần bất kì một nhà nào có chuyện phát sinh, ba nhà còn lại đều có thể toàn lực giúp đỡ, nhưng nếu bình an vô sự, gặp nhau giữa các nhà vẫn còn có thể nói câu, "Chào, huynh đệ, người ở đâu rồi?", thực sự người trong nhà không nhận biết nhà mình.
Trường Xuân Đường tuy là tứ đại võ lâm thế gia, nhưng nhân sĩ trong phái lại đều là võ công bình bình. Song, thanh danh trên giang hồ so với ba nhà kia cộng lại còn vang dội hơn, tất cả là vi y thuật của Trường Xuân Đường nổi tiếng thiên hạ, bất luận là người xấu hay người tốt, chỉ cần là bệnh nhân đưa tiền ra, bọn họ đều chữa trị.
Với lại, chỉ cần ngươi không phải chết, bọn họ đều có thể đem ngươi cứu sống lại. Đương nhiên, nếu ngươi phải vào quan tài, bọn họ cũng có thể đồng tình nói: "Ai, ngươi quay về chuẩn bị hậu sự đi!"
Cho nên, người của hắc bạch lưỡng đạo đều đối với Trường Xuân Đường rất là tôn kính, trước đến giờ không động tới bọn họ, bởi vì sợ sau khi động tới bọn họ, sau này nếu bản thân bị người chém, không có người thay mình tu bổ - - làm người dù sao cũng phải vì bản thân lưu lại hậu lộ phải không?
Do đó, Trường Xuân Đường tuy là võ công bình bình, vài chục năm trở lại đây, lại cũng yên ổn đứng ở giang hồ, thanh danh truyền xa, tài nguyên ào ào, phú túc thiên hạ.
Hôm nay, Hy Bình lái xe ngựa dừng trước cửa lớn của Trường Xuân Đường, xuống xe kêu người giữ cửa thông báo một tiếng, người giữ cửa đó lại nói chủ nhân của bọn chúng vừa mới đi xa, để hắn qua đoạn thời gian lại tới, hoặn giả đến phân điếm của Trường Xuân Đường chữa trị.
Hy Bình nghĩ thầm, có chuyện trùng hợp thế này sao, ta hôm nay tới, ngươi hôm qua đi? Đây không phải rõ ràng kế qua quít hắn ư?
Hắn lại không giống như những người trong giang hồ khác đối với Trường Xuân Đường tôn kính, hai tay kéo lấy của cổ áo của tên giữ cửa, cầm hắn nâng lên, nói: "Ngươi đi thông báo hay không? Dám nói chữ "không", ta sẽ đem ngươi ném lên trên đường lớn!"
Tên giữ cửa lia lịa gật đầu, để Hy Bình thả hắn xuống, liền giống như con chuột trốn vào bên trong.
Hy Bình quay đầu nhìn thấy có nhiều người đang vây quanh xem, như hung thần ác sát quát lên: "Nhìn cái gì! Chưa thấy qua người khác đăng môn cầu y sao?"
Bộ dạng đó của hắng cũng gọi "cầu y" sao? Thái quá rồi!
Hy Bình chạy đến trước xe ngựa, biến thành ôn nhu, nói: "Băng Băng, có thể xuống xe rồi!"
Lãnh Như Băng từ trên xe ngựa bước xuống, người bên ngoài đều sững sờ. Thiếu nữ mĩ lệ thế này làm thế nào có thể cùng một nam nhân vừa già vừa xấu không nói đạo lí chung với nhau chứ?
Khi bọn họ lần nữa đi tới cửa, bên trong truyền lại một tiếng yêu kiều quát lên: "Ai ở bên ngoài ngang ngược đó?"
Một thiến nữ xinh đẹp 17 18 tuổi cùng một thiếu niên tuấn tú 16 17 tuổi từ bên trong vội vàng đi ra, khi nhìn thấy một trung niên nhân xấu xí cùng một nữ tử mĩ diễm gần như thiên tiên, bọn họ cũng không nhịn được ngẩn ra.
Thiếu nữ hướng về Hy Bình giận dữ trách mắng: "Có phải ngươi ở đây giở thói ngang ngược không (tát dã)?"
Hy Bình cười có chút ám muội nhìn khuôn mặt hình trái trứng mĩ lệ mang theo một chút ngạo khí lại có vài phần ngây thơ của nàng ta, nói: "Vẩy muối (tát diêm)? Không có, không có, ta không phải tới đây vẫy muối, ta là tới đây cầu y, xin hỏi muội là ai, tiểu cô nương mĩ lệ?"
Thiếu nữ đối với ngôn ngữ khinh bạc của hắn khinh thường ngoảnh đi, nói: "Đa nương của ta ra ngoài, các người sau này lại tới!"
Hy Bình nói: "Không tốt, chuyện này kéo không đượ - - phải, lão phụ thân của muội không ở nhà, còn có muội, muội lại trị bệnh Băng Băng cho huynh!"
Thiếu nữ cau mày hỏi: "Ai là Băng Băng chứ?"
Hy Bình khóe mắt nhìn Lãng Như Băng bên cạnh, nói: "Kính, đây này!"
Thiếu nữ nhìn Lãnh Như Băng, lại nhìn Hy Bình, hỏi: "Tỉ ấy là con gái của ngươi sao? Nhìn không ra bệnh gì hết!"
Hy Bình kêu: "Nàng ta không bệnh, ta mới có bệnh!"
Lãnh Như Băng xuất ngôn nói: "Cô nương, đừng lí tới tên vô lại này! Ta là thành tâm cầu y, cô nương có thể tiện làm hay không?"
Thiếu nữ do dự một hồi, nói: "Được rồi, vào trong rồi bàn tiếp!"
Chưởng môn nhân của Trường Xuân Đường Hoa Sơ Khai, thê tử Âu Dương Chân, sinh hạ hai nữ một nam. Đại nữ Hoa Tiểu Thiến một năm trước gả cho đại công tử Triệu Tử Hào của Thần Đao Môn, một nữ một nam xuất hiện trước mặt Hy Bình, là nhị nữ Hoa Tiểu Mạn của Hoa Sơ Khai cùng nam tử duy nhất của ông ta Hoa Tiểu Ba.
Hoa Tiểu Mạn nghe trình bày của Lãnh Như Băng, cũng không biết trị liệu thế nào, đành phải để bọn họ ở lại trước, đợi sau khi phu phụ Hoa Sơ Khai quay về lại tiến hành chữa trị.
Hoa Tiểu Mạn an bài hai gian khách phòng cho bọn họ, Hy Bình nói không cần phải nhiều như thế, một gian là đủ, bọn ta hai người ngủ tại một chỗ.
Lãnh Như Băng xấu hổ đỏ mặt, vội vàng nói ai cùng ngươi ngủ một chỗ chứ?
Hai người vì ngủ cùng chỗ hay không vấn đề này tranh luận không nghỉ, cãi nhau đến mặt hồng tai đỏ.
Hai thư đệ đứng bên cạnh nhìn cảnh này, rất là kinh ngạc - - hai người này cho cùng là quan hệ gì chứ?
Phụ nữ không giống phụ nữ (con gái), tình lữ không giống tình lữ, là thế nào có thể đi thành một khối chứ? Còn ngủ chung một chổ nữa?
Hai thư đệ không khỏi vì Lãnh Như Băng cảm thấy đáng tiếc, một nữ tử mĩ mạo như thế lại cùng một tên vô lại vừa già vừa xấu, … ai, thiên ý lộng nhân, thiên đố hồng nhan a!
Hoa Tiểu Ba càng là một ngực căm phẫn, hận không thể đem thiên sứ thư thư xinh đẹp từ trong móng vuốt ác ma đoạt lại, lại giao cho Uy ca ca bảo hộ - - phải, chỉ có Uy ca ca mới xứng với vị thư thư này. Nhưng, như quả Uy ca ca cưới vị thư thư này, Tiểu Mạn tỉ tỉ lại phải thương tâm. Ai, làm thế nào đây?
Đến cuối còn là Hy Bình phải nhượng bộ, không cưỡng cầu cùng Lãnh Như Băng ngủ chung một chỗ nữa, nhưng yêu cầu nàng ta phải cùng Hoa Tiểu Mạn ngủ chung.
Hai nữ nhân đều hỏi vì tại sao.
Hắn nghe thấy nộ hỏa trùng thiên, hướng về Lãnh Như Băng rống to: "Nàng một khi rời khỏi ta sẽ có thể phát lạnh, nếu nàng nửa đêm ba canh chết cóng, có ai biết chứ? Có một người bên cạnh nàng, ta sẽ yên tâm, nàng không biết ta thương nào sao?"
Dưới sự kiên trì của Hy Bình, hai thiếu nữ không quen biết đành phải ngủ chung một giường.
Đến tối, Hy Bình cuối cùng yên ổn ngủ một giấc ngon, nguyên lai có lúc một người ngủ một mình, cũng là một loại hạnh phúc.
Một gian phòng khác Hoa Tiểu Mạn lại tiếp nhận số phận của hắn, hầu như cả đêm không được ngủ ngon.
Nàng ta vừa nằm trên giường, Lãnh Như Băng bên cạnh đã lật người ôm lấy nàng ta, khiến lông măng của nàng ta dựng cả lên - - rất là sợ, nữ nhân này không thể là biến thái chứ?
Lãnh Như Băng lúc này mới tỉnh ngộ hiện tại ngủ ben cạnh nàng không phải Hy Bình, xấu hổ thả Hoa Tiểu Mạn ra, đi tới một bên ngủ.
Hoa Tiểu Mạn không ngủ được lâu, lại bị Lãnh Như Băng chọc tỉnh, lại thấy một chân của nàng ta vắt lên trên hai chân của mình, một tay duỗi ra tiến vào trong áo ngủ nàng đè lên nụ hoa của nàng, nàng hoàn toàn là phản xạ đẩy Lãnh Như Băng ra, trong lòng kinh hoảng vạn phần.
Lãnh Như Băng bị nàng ta đẩy tỉnh, nhìn nàng hỏi: "Muội vì sao không ngủ vậy?"
Hoa Tiểu Mạn hơi giận đáp: "Tay của tỉ trên người của muội sờ loạn, muội sao ngủ chứ?"
Lãnh Như Băng lúng túng giải thích: "Xin lỗi, đây là nguyên nhân tỉ ban đầu không nguyện ý cùng muội ngủ chung! Bởi vì tên vô lại đó mới ban đầu cưỡng bách tỉ cùng hắn ngủ, sau khi ngủ một đoạn thời gian, tỉ cuối cùng thành tập quán ngủ bên cạnh hắn, vừa nằm lên trên giường sẽ có thể theo quán tính ôm lấy hắn, sau khi ngủ, tay chân còn có thể trên người hắn loạn động - - nha! Tỉ còn không có cắn muội chứ?"
Hoa Tiểu Mạn không hiểu gật đầu, không biết nàng ta vì sao có thể hỏi thế.
Lãnh Như Băng thở ra một hơi, giải thích: "Tỉ sau khi ngủ mơ, bình thường cắn lấy hắn không bỏ, tỉ thực sự sợ mới rồi cắn phải muội!"
Hoa Tiểu Mạn tò mò hỏi: "Tỉ với hắn cuối cùng là quan hệ gì? Vì sao tỉ có thể cùng hắn ngủ chung chứ? Chẳng lẽ hắn xấu như thế, già như thế, tỉ còn có thể thích hắn sao?"
Lãnh Như Băng trong lòng thầm nghĩ: "Muội không biết rõ diện mạo thật của hắn, mới có thể nói như vậy, nếu có ngày nào muội thấy bổn lai diện mục của hắn, muội không thể cho rằng như thế. Không thể không thừa nhận, tên vô lại này là nam nhân xuất sắc nhất ta thấy qua." Trong miệng lại nói: "Hắn là bảo tiêu của tỉ, trên đường lần này đều là hắn bảo vệ tỉ cả. Tỉ tuyệt không thích hắn, hắn cưỡng bách tỉ cùng hắn chung giường là vì sưởi ấm tỉ, hắn trước đến giờ chưa tiến một bước xâm phạm tỉ, vì thế tỉ mới yên tâm ôm hắn ngủ, tới bây giờ thành một loại tập quán, muội không thấy buồn cười sao?"
Hoa Tiểu Mạn cảm thấy rất đồng tình, một lòng cho rằng bởi vì hàn độc trên người, Lãnh Như Băng mới để cái lão quỷ xấu xí đó chiếm không ít tiện nghi đấy ư?
Nàng ta an ủi Lãnh Như Băng: "Lãnh tiểu thư, tỉ không cần khó chịu, đợi sau khi đa nương muội quay về trị hết bệnh của tỉ, hắn sẽ không có lí do chiếm tiện nghi của tỉ."
Lãnh Như Băng điềm đạm nói: "Chỉ mong như thế."
Song, Lãnh Như Băng biết bản thân vĩnh viễn không thể có được trước đây, trái tim băng lãnh của nàng cũng không cách nào bình tĩnh lại nữa. Từ sau khi gặp phải Hy Bình, hỉ nộ ai lạc của nàng biểu hiện quá nhiều, sớm đã không phải Hồ Điệp công chúa trước đây bất luận chuyện gì đều để trong lòng.
Đáng sợ nhất là, nàng lại có thể quen với hắn bên người, quen với mọi thứ hắn làm đối với nàng, nói thành thật, đêm nay không có hắn bên cạnh, nàng ngủ rất không yên ổn, thực sự hi vọng lúc này ngủ bên cạnh mình là hắn, khi đó nàng sẽ có thể ôm lấy thân thể cường tráng của hắn, có thể tay chân tùy ý để lên bất kì bộ phận nào trên người hắn, chỗ nào thoải mái sẽ bỏ lên chỗ đó, còn có thể cắn hắn kêu to oa oa, sau đó bản thân đắc ý cười trộm … Lãnh Như Băng nghĩ như thế, từ từ lại đi vào giác mộng.
Hoa Tiểu Mạn lại lần nữa giật mình tỉnh dậy, vẫn là bởi vì Lãnh Như Băng ôm lấy, nhưng lần này thân thể Lãnh Như Băng lại lãnh khí tập nhân. Nguyên lai khí âm hàn của Lãnh Như Băng lại phát tác, thân thể đang co quắp lại.
Hoa Tiểu Mạn lập tức kêu tỉnh Lãnh Như Băng hỏi: "Hàn độc trên người tỉ không lẽ chỉ có hắn có thể giải sao?"
Lãnh Như Băng đáp: "Tỉ không biết người khác có thể giải hay không, nhưng chỉ cần hắn ở bên cạnh tỉ, tỉ sẽ không thể cảm thấy lạnh."
Hoa Tiểu Mạnh xuống giường nói: "Muội đi qua kêu hắn."
Lãnh Như Băng vội vàng nói: "Hiện tại phải là canh năm, không cần kêu hắn, tỉ có thể chịu đựng tới sáng."
Hoa Tiểu Mạn lại đã mặc ngoại y đi ra ngoài cửa. Không lâu sau, Hoa Tiểu Mạn dẫn Hy Bình tiến lại.
Hy Bình đến trước giường, nhìn thấy Lãnh Như Băng quả thực lại phát lạnh, hai câu không nói, đem nàng ta từ trên giường ôm ngang lại, nàng ta cũng không vùng vẫy.
Hy Bình ôm Lãnh Như Băng đi vào phòng mình, cầm nàng ta để lên trên giường, sau đó bản thân cởi giầy lên giường. Hắn vừa nằm xuống, Lãnh Như Băng đã quay người qua ôm chặt lấy hắn, thân thể nàng còn có chút run rẩy.
Hy Bình đau lòng nói: "Sau này ta không thể để nàng lại cự tuyệt ta, ta không muốn thấy nàng chịu khổ - - bộ dạng nàng lạnh, ta trông thấy là lo âu đau đớn, hiểu không?"
Lãnh Như Băng tựa hồ lại ngủ, song nước mắt từ trên mặt nàng từ từ rơi lên cổ Hy Bình, hắn dùng tay nhẹ nhàng lau lệ cho nàng, lại ôm lấy nàng ta lần nữa đi vào trong mộng.
Bên này Hoa Tiểu Mạn thế nào cũng không ngủ được, thấy một vị thiên sứ bị một tên ác ma ôm đi, nàng trong lòng lúc nào cũng cảm thấy có lỗi với vị thiên sứ.
Ai, đợi trời sáng đi phiền cô cô, để cô cô thay vị thiên sứ trị bệnh, để nàng ta sớm ngày thoát li vuốt nhọn của ma quỷ …
Hy Bình lần nữa tỉnh lại đã sau ba thời thần, hắn mở mắt ra nhìn thấy hai con mắt mĩ lệ của Lãnh Như Băng đang chăm chú nhìn hắn - - lúc này nàng ta đang nằm sấp trên người của Hy Bình.
Bàn tay to của Hy Bình không nặng không nhẹ vỗ lên cái mông nở nang lại đàn hồi của nàng ta, cười nói: "Nàng nếu đã tỉnh, vì sao còn phải đem ta làm giường thịt nữa? Nàng không sợ đè chết ta sao?"
Lãnh Như Băng sắc diện chợt phơn phớt đỏ, khiến Hy Bình mê say vô cùng, hắn ngây người nói: "bộ dạng động tình của nàng cùng thần sắc băng lãnh của nàng đều là mê người."


Lãnh Như Băng nổi giận kêu: "Ai động tình chứ?"
Hy Bình duỗi ngón trỏ điểm vào trán nàng, rất thành thật đáp: "Này, là - - nữ nhân ức hiếp ta này!"
Lãnh Như Băng xấu hổ đỏ mặt, không lời đối lại.
Hy Bình gom lấy mái tóc thoáng hiện rối bời của nàng ta, nói: "Ta nguyện ý để nàng ta ức hiếp một đời."
Lãnh Như Băng đột nhiên nhảy xuống giường nói: "Ta không cùng ngươi càn quấy nữa, ta phải đi đón nhận không khí trong lành."
Hy Bình cùng Lãnh Như Băng đi đến "Hoa chi viện", nhìn thấy Hoa Tiểu Ba đang luyện đao pháp, chỉ thấy hắn thể hiện rõ ràng mạch lạc, tựa hồ rất có vài phần hỏa hầu, Hy Bình nhìn được trong lòng ngứa ngáy.
Hy Bình hướng tới Hoa Tiểu Ba kêu lên: "Uy, Hoa tiểu tử, ngươi luyện là đao pháp gì vậy?"
Hoa Tiểu Ba dừng lại, bất mãn nói: "Ta gọi là Hoa Tiểu Ba, không phải Hoa tiểu tử."
Hy Bình không cùng hắn lí luận, bước nhanh tới trước mặt hắn, nói: "Đưa đao cho ta, ta ra vài chiêu lợi hại cho ngươi xem."
Hoa Tiểu Ba rất không bằng lòng đưa cây đao trong tay cho hắn, hắn tiếp qua đao, lập tức trả đao lại cho Hoa Tiểu Ba, chuyển người chạy đi, vừa chạy vừa kêu: "Đao của ngươi nhẹ giống như lông chim vậy, ta đi mang đao lại."
Hoa Tiểu Ba thừa cơ hội hướng tới Lãnh Như Băng hỏi: "Lãnh thư thư, đao pháp của hắn có lợi hại hay không?"
Lãnh Như Băng đối với cái câu hỏi thình lình này, cũng không biết trả lời như thế nào. Nếu nói lợi hại, hắn có lúc giống như tên đần võ học; nếu nói không lợi hại, hắn lại xuất đao tất thắng.
Nàng chỉ đành mơ hồ đáp: "Lợi hại hay không tỉ không rõ, tỉ chỉ biết từ trước đến giờ hắn chưa bại qua."
Hoa Tiểu Ba nghĩ thầm: "Đã là chưa bại qua, đương nhiên là lợi hại." Trong miệng lại hỏi: "Lãnh thư thư, đệ có thể hỏi tỉ một vấn đề được không?"
Lãnh Như Băng không nỡ phật ý hắn, điềm đạm đáp: "Đệ cứ hỏi."
Hoa Tiểu Ba cố lấy dũng khí hỏi: "Lãnh thư thư, đệ muốn biết nam nhân vừa già vừa xấu đó là người gì của tỉ vậy."
Lãnh Như Băng không ngờ hắn có thể hỏi như vậy, lạnh lẽo đáp: "Đệ tự mình đi hỏi hắn."
"Hoa tiểu tử, đừng chú ý nàng ta, nàng ta là nữ nhân của ta."
Hai người nhìn tới, Hy Bình đã xách Liệt Dương Đao chạy lại, đang đắc ý nhìn Lãnh Như Băng.
Lãnh Như Băng dường như có chút tức giận, lại cũng không biện bạch.
Hoa Tiểu Ba nói: "Ta mới không có chú ý Lãnh thư thư, ta chỉ là muốn đem Lãnh thư thư giới thiệu cho Uy ca ca, huynh ấy anh tuấn, võ công lại giỏi, Lãnh thư thư nhất định có thể thích."
Hy Bình nghe thấy, tiểu tử này lại có thể muốn đem Lãnh Như Băng giới thiệu cho nam nhân khác, cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười, nghĩ thầm cần phải ức hiếp hắn mới được.
Thế là, một tay đem Lãnh Như Băng ôm vào trong lòng, hôn lên má nàng tức giận bĩu môi một cái, nói: "Băng Băng, là thuộc về một mình ta, ai cũng đừng hòng muốn cướp lấy nàng từ trong tay ta. Uy ca ca gì! Hắn nếu dám nhìn Băng Băng của ta một cái, ta sẽ đem nương tử, tình nhân của hắn hết thảy ngâm qua hết, xem hắn còn uy hay không! Lại đây, ta sử dụng hai chiêu đao pháp cho ngươi xem, để ngươi biết được uy gì mới là chân chính!"
Hai người rời khỏi Lãnh Như Băng, đi tới chỗ đất trống trong viện.
Bọn họ vừa mới quay người, bên thân Lãnh Như Băng lại có 2 nữ nhân, một là Hoa Tiểu Mạn, người còn lại nhìn hình dạng đại khái có 30 tuổi, vẫn còn rất là mĩ lệ, mà trong mĩ lệ còn có một phần phong vận thành thục, lại có một thứ mùi vị của người trí thức lờ mờ.
Ba nữ nhân đứng chung nhìn hai nam nhân trong trường diễn luyện đao pháp.
Chỉ thấy Hy Bình rút đao ra, bày tư thế "Đao chi hồn", hướng về Hoa Tiểu Ba nói "Đây là đao pháp vô địch", lại bày tư thế "Đao chi phách", lại nói một tiếng "Đây là đao pháp vô địch trong vô địch", sau đó lượm bao đao trên đất, bỏ đao vào vỏ.
Hy Bình đắc ý nói: "Lợi hại không? So với Uy ca ca gì đó của ngươi còn uy hơn nhiều!"
Hoa Tiểu Ba không nói ra lời, ba nữ nhân kia cũng là không hiểu sao cả: "Người này không phải là đầu óc có vấn đề chứ?"
Hoa Tiểu Mạn nhẹ tiếng hỏi: "Lãnh thư thư, hắn đang làm gì vậy?"
Lãnh Như Băng cũng bị lộng tới khóc cười không được, đáp lại: "Tâm tính trẻ con của hắn lại lên, xem coi hắn tiếp theo làm trò trống gì!"
Hoa Tiểu Ba cuối cùng từ trong tuyệt thế đao pháp của Hy Bình giật mình tỉnh lại, châm biếm nói: "Đao pháp của ngươi mại võ trên đường cũng không đủ tư cách, xem "Thần Vũ 108 Thiền Đao" của Uy ca đây!"
Hoa Tiểu Ba còn chưa dùng đủ 10 chiêu, Hy Bình liền quát to: "Dừng! Đánh nhau không phải biễu diễn, coi được có cái tác dụng rắm thúi, ngươi như thế này, luyện một chiêu rồi một chiêu, nhớ một chiêu rồi một chiêu, sau đó lại đánh ra một chiêu rồi một chiêu, còn không bị người ta đánh chết, bản thân cũng phiền chết!"
Hoa Tiểu Ba không ngờ người này nông cạn như thế: "Ngươi một người bất học vô thuật, đao pháp ta dùng này tuy không bằng "Nhật Nguyệt Luân Hồi Đao", nhưng trên giang hồ cũng rất có tiếng, ngươi nói lộn ngược, cái đó của ngươi là đao pháp gì chứ?"
Hy Bình ưỡn ngực ra, đáp: "" Lôi Kiếp Đao Pháp" thiên hạ vô địch."
Lãnh Như Băng cuối cùng biết được tên của bộ đao pháp này, trong lòng không biết là vui hay là kinh, nguyên lai hắn thực sự luyện qua võ công. ""Lôi Kiếp Đao Pháp"! Không trách được hắn mỗi lần thi triển ra đều giống như lôi đình tấn (nhanh) mãnh vô bì, còn kèm tiếng sấm ào ào."
Hoa Tiểu Ba khịt mũi khinh bỉ, nói: "Danh tự không dở, đáng tiếc đao pháp quá nát!"
Lãnh Như Băng nghe thấy chỉ cười lạnh, nghĩ thầm: "Khi ngươi thấy hắn chân chính thi triển ra, ngươi mới biết đao phát của ai nát!"
Thanh âm của Hoa Tiểu Mạn vang lên bên tai Lãnh Như Băng: "Lãnh thư thư, hắn là thế nào bảo hộ tỉ vậy?"
Nữ nhân bên cạnh Hoa Tiểu Mạn nói: "Tiểu Mạn, không cần hoài nghi, hắn có năng lực bảo hộ người, vị này là Lãnh Như Băng cô nương ư?"
Lãnh Như Băng hoàn lễ đáp: "Phải ạ, tiểu nữ là Lãnh Như Băng, xin hỏi người là - - "
Hoa Tiểu Mạn đáp: "Đây là cô cô của muội, muội thỉnh ngươi tới vì tỉ trị bệnh."
Nguyên lai nữ nhân này là muội muội duy nhất của Hoa Sơ Khai Hoa Lôi, năm nay 34 tuổi, vẫn còn chưa xuất giá. Rất ít người ngoài biết Hoa Sơ Khai có một muội như thế này, nguyên nhân vì danh tiếng của nàng ta trên giang hồ không vang truyền, nhưng y thuật của nàng ta so với Hoa Sơ Khai có hơn chứ không kém.
Hoa Lôi nói: "Lãnh cô nương, nghe nói cô nương uống "Địa Tạng Hoàn", phải người luyện "Địa Tạng Chi Khí" hoặc là người có Cửu Dương Trọng Thể mới có thể hóa giải. Theo ta được biết, chỗ giống nhau của hai phương pháp hóa giải này đều là cần phải trải qua giao hợp nam nữ; bất đồng là, nếu cùng người trước giao hợp, võ công của cô nương sẽ toàn bộ phế hết, nếu cùng người sau giao hợp, võ công cô nương sẽ đại thành."
Lãnh Như Băng hỏi: "Không có phương pháp khác sao?"
Hoa Lôi đáp: "Ta được biết, tịnh không có phương pháp nào khác, nhưng, nếu trị lành bệnh của cô nương thì rất dễ dàng."
Lãnh Như Băng kinh ngạc mừng rỡ hỏi: "Tiền bối, người có thể trị lành tiểu nữ sao?"
Hỏa Lôi đáp: "Nghe Tiểu Mạn nói, khí âm hàn trong người cô nương sớm phát tác, chỉ là bởi vì cô nương cùng hắn ngủ chung, nên mới tới hiện tại, vẫn như cũ bình an vô sự. Không biết cách nhìn của cô nương với hắn như thế nào?" Bàn tay nhỏ nhắn của nàng ta chỉ vào Hy Bình trong trường cầm đao chém bổ loạn xạ.
Lãnh Như Băng chính đang chăm chú lắng nghe Hoa Lôi đàm luận bệnh tình của mình, nào liệu được nàng ta đột nhiên tay đổi hỏi cách nhìn của mình với Hy Bình, nhất thời nghẹn lời.
Hoa Lôi thở dài nói: "Hắn tuy trông ra rất già rất xấu, nhưng ta khẳng định đây không phải bổn lai diện mục của hắn. Như quả cô nương không để ý tới tướng mạo hiện tại của hắn, hoặc giả cô nương thích hắn, việc này sẽ dễ xử lý. Kì thật cô nương cùng hắn ngủ chung một chỗ đủ có thể đề kháng hàn khí trong người cô nương, cô nương phải nên nghĩ đến hắn là người có Cửu Dương Trọng Thể. Loại người này, trong cả đời ta thấy qua hai người, cũng là vạn hạnh. Lãnh cô nương, cô có phúc lắm!" Nói xong, hướng tới Lãnh Như Băng thần bí cười.
Kinh ngạc của Lãnh Như Băng ngôn ngữ không đủ hình dung.
Nàng không ngờ Hoa Lôi nhìn qua một cái có thể nhìn ra được Hy Bình là đã qua dịch dung, càng không ngờ tên vô lại này là giải dược của mình.
Chẳng lẽ phải thực sự để hắn ta tiến nhập thân thể mình, giải hàn độc sao?
Không, tuyệt không thể để nam nhân tiến nhập thân thể mình.
Tuy nàng thích ôm hắn ngủ, nhưng để hắn tiến vào trong thân thể của nàng lại khiến nàng sợ hãi - - nàng từng tận mắt nhìn thấy to lớn của hắn làm Hiểu Hiểu hạ thể máu me đầm đìa, thêm vào nàng hơn chục năm nay đối với nam nhân sảnh sinh tâm lí bài xích, khiến nàng ta nhất thời không cách nào tiếp thụ được có nam nhân sẽ hoàn toàn chiếm hữu nàng ta.
Song, Hy Bình lại sung sướng vô bì hướng tới Hoa Lôi oa oa kêu to: "Đại muội tử, lời nàng nói mới rồi, có phải thật hay không?"
Hy Bình bắt đầu từ thời khắc biết bản thân có thể hóa giải hàn độc trong người của Lãnh Như Băng, trong lòng nếu nói có đắc ý là có đắc ý, nghĩ thầm, đêm nay khi ngủ, ta sẽ có đường đường chính chính thuyết phục bản thân chiếm hữu nàng ta.
Hây, bản thân giống như nói qua sau khi đến Trường Xuân Đường phải ngâm nàng ta.
Nhưng, Lãnh Như Băng trên vấn đền này, lại thà chết không chịu.
Khi Hy Bình kéo lấy nàng ta mặt cười hi hì, không ngừng hỏi: "Băng Băng, tới tối ta trị bệnh cho nàng, được hay không?"
Lãnh Như Băng luôn luôn lạnh lẽo ném ra một câu: "Ngươi giết ta trước đã!"
Hai người vì loại sự việc lúng túng này tranh cãi không nghĩ. Một nói ta yêu nàng được hay không? Một nói chết cũng không cần ngươi yêu …
Hoa Tiểu Mạn thư đệ thực sự bị bọn họ đánh bại, loại vấn đề xấu hổ chết người này, bọn họ vậy mà nói lẽ thắng khí hùng, cao giọng kêu to, hơn nữa không phải là ôm ôm ấp ấp, nam lại trên người nữ thi triển tay chân, nữ tuy mặt lạnh lời băng, lại cũng không cự tuyệt nam nhân già xầu này, chỉ cố cùng hắn cãi nhau, quên đi lúc này thân đang ở trong lòng hắn.
Hạ nhân không biết chuyện, còn nghĩ là bọn họ giữa ban ngày ban mặt, giữa nơi đông người liếc mắt đưa tình, sau đó đều là lắc mạnh đầu thở dài nói: "Thói đời không như xưa, thương phong bại tục."
Kết quả cuối cùng khiến cho Hy Bình thất vọng.
Bởi vì, Lãnh Như Băng kiên quyết nói: "Vô lại, ngươi nếu dám động tới ta, ta sẽ không khôi phục dung mạo của ngươi! Đêm nay, ta ngủ cùng Tiểu Mạn, không cho phép ngươi nửa đêm ba canh chạy qua ôm ta đi, nếu ngươi dám - - ta và ngươi sẽ không xong đâu."
Hoa Tiểu Mạn lúc đầu rất chống đối đề nghị của Lãnh Như Băng, nàng đối với việc ngủ cùng Lãnh Như Băng có loại sợ hãi không tên.
Lãnh Như Băng dùng hết "chiêu mài" với nàng ta, mài đến lòng dạ sắt đá của Hoa Tiểu Mạn không lên được, cuối cùng tâm không cam tình không nguyện đáp ứng ngủ chung, nàng mới tha cho Hoa Tiểu Mạn, dương dương đắc ý nhìn Hy Bình mày sầu mặt khổ - - đó phảng phất ý tứ là, ngươi muốn chiếm ta, còn sớm lắm!
Hy Bình rất nản lòng, chuyển chủ đề hỏi: "Ta cuối cùng ca hát được không?"
Lãnh Như Băng phản xạ thần kinh nói: "Không được!"
Hoa Tiểu Mạn thư đệ cũng cảm thấy Lãnh Như Băng rất ngang ngược, cả ca cũng không để người ta ca.
Hai người vì Hy Bình mà giữa đường bất bằng nào tha, nói: "Lãnh thư thư, đây là thư không phải rồi, ca hát là tự do của hắn, tỉ thế nào cả lại chuyện này cũng ngăn cấm? Hắn tuy bề ngoài vừa già vừa xấu, bọn muội cũng không thích hắn, nhưng cũng cần vì hắn nói vài câu công đạo."
Lãnh Như Băng dửng dưng nói: "Tỉ cần quay vể phòng, hắn muốn hát cứ hát, tỉ không quản, nhưng, các muội đừng có hối hận!"
Nói xong, nàng biết chuyện rất nghiêm trọng, nhanh chóng rời khỏi hiện trường, chạy đến bặt vô âm tín …

Chương 18: Tối sơ chiếm hữu

Hy Bình hiện tại đối với Hoa gia hai thư đệ quả thật rất yêu, ngay cả Hoa Tiểu Ba mới rồi đối với hắn có chút không tốt, hắn cũng quên đến lên chín tầng mây, hiện giờ toàn tâm toàn ý muốn dùng tiếng hát cảm kích hai thư đệ.
Khi tiếng hát của hắn vang lên, Hoa gia thư đệ mới minh bạch vì sao Lãnh Như Băng có thể lựa chọn thái độ cương quyết đó.
Hy Bình nhìn thấy Hoa gia thư đệ muốn chạy, một tay níu chặt Hoa Tiểu Ba lại.
Hoa Tiểu Ba giãy giụa thoát không được, buộc phải cầu xin, cầu xin vô hiệu, thế là bịa chuyện, nói hắn ca hát nghe rất hay, ngày khác kêu một nhóm người lại cổ vũ.
Hy Bình nghe thấy rất vui, lại cũng không thả hắn ra, nói ngày khác ngươi kêu người lại ta hát lại cũng không sao cả, ta kìm nén hơn một tháng, hôm nay vô luận như thế nào cũng phải hát cho ngươi nghe.
Trong ngày hôm đó, Hy Bình đối với Hoa Tiểu Ba sủng ái tăng thêm, đem thứ của Tứ Cẩu cùng bọn thanh niên Hoàn Sơn Thôn toàn bộ dạy lại cho Hoa Tiểu Ba.
Hoa Tiểu Ba lại rất có thiên phận, gõ mâm, đạp thùng sắt, vỗ tay mọi thứ học một lần là có thể, với trình độ của Tứ Cẩu sai lệch không bao nhiêu. Sự thật, toàn bộ cái này may mắn đều là năng lực huấn luyện của Hy Bình - - sau nắm đầu là cầu xin hết lời, Hoa Tiểu Ba một khắc trước còn bị hắn đánh đến sợ, một khắc sau lại cảm thấy bản thân rất có thể diện.
Như vậy, hai người cộng lại thành một xưởng gia công âm nhạc, sản xuất một ca khúc cực phẩm đầu tay khiến người nghe mà chạy, và sau khi mỗi lần hát một bài ca nhất định vang lên tiếng vỗ tay, khiến người cảm thấy buồn nôn rất lâu không dứt.
Đến tận tối khi đi ngủ, Hoàn Tiểu Ba còn không cách nào quên đi diễn tất kịch tính sáng nay, trong giấc ngủ, hai tay giơ lên giống như cầm một cây tiểu côn trước sau gõ đánh, một chân không ngừng đá ván giường, sau đó đột nhiên vỗ hai bàn tay, bịt hai mắt, trong miệng lầm rầm kêu "tốt"…
Hoa Tiểu Mạn tuy thoát được kiếp số ban ngày, nhưng buổi tối một kiếp này lại chạy không qua. Nhiều lần tỉnh lại, đều mặt đỏ tai nóng cầm Lãnh Như Băng đẩy qua một bên. Khi trời gần sáng, cuối cùng cũng ngủ yên lành, nhưng khí âm hàn của Lãnh Như Băng lại phát tác, ôm nàng ta không thả.
Đây không phải bởi vì Lãnh Như Băng, mà là bởi vì Hoa Tiểu Mạn muốn đi kêu Hy Bình, Lãnh Như Băng ôm chết Hoa Tiểu Mạn không cho phép nàng ta đi.
Hoa Tiểu Mạn một là mềm lòng, hai là cũng không muốn thư thư mĩ tuyệt nhân gian này bị con quỷ già xấu đó làm nhục, bởi thế cuối cùng không có đi, chỉ là đem nhiều chăn giường cho Lãnh Như Băng trùm lên.
Hai nữ nhân ngủ tới trời sáng tỏ, sau khi Hoa Tiểu Mạn đứng dậy, Lãnh Như Băng còn là không nguyện rời giường, cuộn tròn trong đống chăn.
Hoa Tiểu Mạn từ trong phòng đi ra, Hy Bình đợi bên ngoài lại nghênh đón, hỏi: "Băng Băng của ta sao rồi?"
Tuy Hoa Tiểu Mạn biết Hy Bình đã qua dịch dung, diện mục chân thật cùng tuổi tác chân thật của hắn đều không phải bộ dạng này hiện tại, nhưng nàng đã quen nhìn hắn thành một nam nhân vừa già vừa xấu.
Lúc này, nghe được Hy Bình đem "Băng Băng của ta" kêu thân mật như thế, nghĩ thầm, người này thực sự là vừa già vừa không biết nhục nhã, cả ngày toàn làm những chuyện bực mình, nói những câu buồn nôn.
Nàng ta tùy tiện hồi đáp: "Lãnh thư thư không muốn thấy ngươi."
Hy Bình cũng không để tâm, nói: "Thế ta kiếm Tiểu Ba đi chơi."
Hy Bình kiếm khắp Trường Xuân Đường, nhưng cũng kiếm không được bóng dáng của Hoa Tiểu Ba.
Nguyên lai Hoa Tiểu Ba còn rất sớm đã bị tiếng vỗ tay của mình kinh động tỉnh giấc, trong lòng kinh khủng vạn phần - - lại thế này tiếp tục, bản thân có thể không tẩu hỏa nhập ma sao? Nghĩ đến thế, hắn không nghĩ nhiều nữa, trượt xuống như khói chạy ra cửa, trốn đi mất dạng.
Hy Bình đương nhiên chỉ ủ rũ quay về, trên đường thấy Hoa Tiểu Mạn từ đối diện tới, linh quang lóe lên: "Đệ đệ chạy rồi, có thể kêu thư thư thay thế."
Hoa Tiểu Mạn thấy Hy Bình cười hì hì hướng tới nàng ta đi lại, còn không biết vận rủi bản thân đang gần kề giáng xuống.
Hy Bình tuy tự khoe là ca thần tái thế, nhưng cũng thầm biết Hoa Tiểu Mạn không thể cam tâm tình nguyện nghe hắn ca hát, bởi vậy cũng không giải thích, đến trước mặt nàng ta, liền nhân nàng không phòng bị, đem nàng ta ôm vào trong lòng, cười hỏi: "Tiểu cô nương, đi chỗ nào?"
Hoa Tiểu Mạn thấy khuôn mặt xấu xí trước mặt mình phóng to lên, có vài giây đồng hồ không cách nào suy xét, khi ý thức được đây là chuyện như thế nào, liền ra sức vùng vẫy. Song, thân thể nhỏ bé đáng yêu đó của nàng nào có thể kháng cự lại cỗ cơ thể cường đại này phải không?
Nàng ta kinh hoàng thất thố kêu lên: "Sắc ma, thả ta ra … ngươi muốn làm gì?"
Hy Bình hiện tại không nhớ nam nữ hữu biệt, cũng không tới chuyện nghĩ nam nữ, chỉ muốn tìm một người giải buồn, hắn đương nhiên đáp: "Tiểu cô nương, ngoan nào, nghe thúc thúc ca vài bài hát, thúc sẽ tiểu đi."
Hoa Tiểu Mạn vừa nghe, không vùng vẫy nữa, hai tay bịt tai, nói: "Không, ta không muốn nghe."
Lúc này Hoa Tiểu Mạn giống như hoàn toàn không sợ bị Hy Bình ôm lấy, khiến nàng cảm thấy đáng sợ nhất tuyệt không phải người này không có tế bào âm nhạc, tiếng hát giống như sói tru …
Hy Bình đem hai bàn tay nhỏ của nàng ta từ trên lỗ tai rời ra, sau đó đem tay nàng cùng cả thân người mềm mại của nàng khống chế trong lòng bản thân, đắc ý nói: "Hiện tại nàng không động đậy được, ngoan ngoãn nghe ta hát nào."
Hắn còn chưa ca trọn một câu, Hoa Tiểu Mạn không ngờ lại toàn bộ không quan tâm dùng cái miệng xinh xắn của nàng đột nhiên lấp kín cái miệng to của Hy Bình.
Hy Bình bị đôi môi thơm này đột nhiên ngăn lại, nhưng hắn lập tức phản ứng lại, bất chấp đáp trả nụ hôn của nàng ta - - mẹ, môi đỏ mĩ nhân đưa tới, không lĩnh tình không phải nam nhân!
Khi Hoa Tiểu Mạn nghĩ bản thân phải đoạn khí mà chết, Hy Bình rời khỏi cái miệng nhỏ của nàng, trước mặt nàng ta hổn hển thở từng ngụm từng ngụm lớn, mà Hoa Tiểu Mạn càng là yêu kiều thở gấp liên tục - - a, không khí lâu ngày không gặp!
Hy Bình hỏi: "Thế nào? Trình độ hôn môi của ta với trình độ ca hát cao như nhau phải không?"
Hoa Tiểu Mạn yêu kiều thở gấp nói: "Ngươi - - vô sỉ!"
Hy Bình nói: "Nàng vừa mới đem cái lưỡi đinh hương của nàng khả ái duỗi vào trong miệng ta khiến ta gặm không ngừng, làm thế nào nói ta "vô sỉ" chứ? Nàng xem, răng cả miệng ta trắng sạch kiên cố vô bì!"Hắn hả miệng ra để Hoa Tiểu Mạn nhìn kỹ càng.
Hoa Tiểu Mạn dùng bàn tay đã có thể hoạt động đẩy mặt hắn ra, kêu: "Ngươi - - thà ta ra nha!"
Hy Bình cười nói: "Ta vì sao phải thả nàng ra? Nàng can đảm thế này, lại chủ động trêu ghẹo ta, hiện tại đem thú tính của ta chọc ghẹo dậy, ta cảm thấy so với ca hát càng kích thích hơn, ta quyết định cùng nàng hôn một lần cho đã!"
Hoa Tiểu Mạn giận dữ kêu: "Ngươi dám - - a - - ồ - -"
Sau đó không biết hôn bao nhiêu lần, Hy Bình cuối cùng thỏa mãn nói: "Tiểu cô nương, nàng thực là ngọt ngào, khiến lão phu nếm nhiêu không chán."
Nước mắt của Hoa Tiểu Mạn sớm bị Hy Bình hôn khô, lúc này cả mặt ửng hồng, thút thít không lệ nói: "Đều là ngươi, đều là ngươi! Cướp đi nụ hôn đầu đời của ta, sau này ta làm thế nào có mặt mũi nhì Uy ca ca nữa?! Lão sắc quỷ ngươi, hại Lãnh thư thư còn chưa đủ, còn muốn hại ta sao? Ô ô!"
Hy Bình cau mày nói: "Lại là Uy ca ca? Hai thư đệ nàng không thể có ý mới nào sao? Lại, hôn ta một cái!"
Hoa Tiểu Mạn quay mặt qua một bên, miệng nhỏ cong lên, nói: "Không."
Hy Bình rống lên: "Ngoan, hôn ta một cái, ta sẽ thả nàng."
Hoa Tiểu Mạn rất không cam tâm trên khuôn mặt xấu xí của Hy Bình chuồn chuồn điểm nướt "chót" một cái.
Hy Bình không thỏa mãn, nói: "Không được, hôn mặt không tính, phải hôn miệng."
Khi Hoa Tiểu Mạn đem cái miệng nhỏ của nàng ta đưa lên trên môi của Hy Bình, lại phát hiện bản thân bị lừa, hai người lại miệng lưỡi triền miên hôn thiên địa ám …
Khi Hoa Tiểu Mạn rời khỏi ma trảo cùng miệng hổ của Hy Bình, đã rã rời tựa hồ không thể đi được, nàng ta rất khó khăn quay về phòng, liền tê liệt ngổi trên ghế dựa.
Lãnh Như Băng lấy làm lạ hỏi: "Tiểu Mạn, môi muội làm thế nào có thể vừa đỏ vừa sưng thế?"
Hoa Tiểu Mạn tức giận bĩu môi nói: "Muỗi cắn."
Lãnh Như Băng nghi hoặc hỏi: "Muỗi?" Nàng ta thấy Hoa Tiểu Mạn không muốn nói, cũng không hỏi nữa, lần nữa co rút trong đống chăn.
Buổi tối, Hy Bình bởi vì sáng nay cùng Hoa Tiểu Mạn hôn đến nóng mệt, rất là thoải mái, sớm nằm trên giường nhớ lại dư vị, dư vị lại dư vị quay đến ngủ luôn.
Trong lờ mờ, nghe được có người kêu hắn - - nguyên lai là Hoa Tiểu Mạn.
Hy Bình mở cửa ra, dùng nhãn thần cổ quái nhìn nàng ta, hỏi: "Tiểu cô nương, nhớ ta sao?"
Hoa Tiểu Mạn cho hắn một bạt tai, nói: "Lãnh thư thư lạnh đến bất tỉnh nhân sự, ngươi còn có tâm tình đùa giỡn sao?"
Giây phút đó Hy Bình dỏng tai lên nghe, ban đầu còn hỏa khí xung thiên, vừa nghe được lời của Hoa Tiểu Mạn, nóng giận gì cũng chạy hết, chuyện rắm thúi gì cũng ném qua một bên, vung chân hướng tới phòng của Hoa Tiểu Mạn vọt tới.
Hy Bình đến phòng của Hoa Tiểu Mạn, thấy được Lãnh Như Băng lạnh đến mơ mơ hồ hồ, hắn lập tức ôm lấy nàng ta chuyển thân đi.


Hoa Tiểu Mạn nhìn hình bóng của hắn, trong lòng có loại cảm giác chua xót.
Hy Bình ôm Lãnh Như Băng quay về phòng của mình, cầm nàng ta để lên giường, đem y phục của mình cùng nàng ta cởi ra sạch trơn, sau đó lên giường ôm chặt lấy nàng ta …
Khi Lãnh Như Băng tỉnh lại, cảm giác được lần này so với trước kia không giống, hai người không mảnh vải trên thân.
Hai con mắt Hy Bình chăm chú nhìn nàng quái lạ, hai tay để trên phần lưng trắng nõn của nàng chuyển động không cố định.
Lãnh Như Băng lập tức minh bạch Hy Bình muốn làm gì đối với nàng ta! Không, không muốn! Nàng đấu tranh gào thét.
Hy Bình tay vừa làm việc, vừa nói: "Băng Băng, nàng hiện tại là bệnh nhân, ta là thầy thuốc, ta giúp nàng trị bệnh, đừng sợ."
Nhưng, hoảng sợ của Lãnh Như Băng cường liệt, nàng liều mình vùng vẫy, tay chân cùng miệng của nàng ta không ngừng công kích thân thể của Hy Bình, cuồng loạn quá khích quát chửi: "Vô lại, ta không cho phép ngươi đối với ta thế này! Ngươi dám xâm phạm ta, ta sẽ cả đời không lí tới ngươi! Vô lại, ngươi …" Chửi mắng của nàng ta từ tử biến thành nỉ non.
Hy Bình lật người đè lên nàng ta, hôn lấy nhãn lệ của nàng, có chút cảm thương nói: "Băng Băng, ta không biết nàng vì sao phải cự tuyệt ta, ta cũng không quản nhiều. Ta chỉ muốn cho nàng biết, ta muốn nàng, tịnh không phải vì thay nàng trị bệnh, mà là vì ta thích nàng từ tận đáy lòng, muốn nàng từ tận đáy lòng. Ta muốn nàng từ rất lâu rồi, chỉ là bởi vì nàng không nguyện ý, ta mới nhịn, không muốn thương tổn nàng. Ta muốn đợi một ngày nàng hoàn toàn tiếp thụ ta, ta lại thỏa thích yêu nàng. Nhưng bộ dạng chịu lạnh của nàng, ta không nỡ nhìn. Ta đã có thể giải trừ thống khổ của nàng, dù sử dụng phương pháp giải trừ này có thể khiến nàng thống hận ta một đời, ta cũng phải thi hành! Ta không muốn nhìn thấy nàng chịu lạnh hoặc đột nhiên từ trên cõi đời này biến mất, nàng xinh đẹp thế này!"
Lãnh Như Băng biết vùng vẫy nữa cũng không được gì, hơn nữa nàng cũng mệt, toàn thân rã rời.
Bàn tay to giống như ma của Hy Bình trược qua mỗi một thốn da thịt xinh đẹp, trêu ghẹo dục vọng nguyên thủy nhất của nhân tính …
Khi Hy Bình mạnh mẽ tiến vào nàng ta, nàng ta kêu thảm một tiếng, nhanh chóng cho hắn một cái bạt tai.
Hy Bình tạm dừng, ôn nhu nói: "Băng, dùng tâm cảm thụ, ta sẽ để nàng quên đi hết mọi thống khồ, để nàng trở thành nữ nhân hạnh phúc nhất khoái lạc nhất toàn thế giới!"
Hắn hôn nàng ta, chuyển động có tiết tấu luật định …
Lãnh Như Băng làm thế nào cũng không ngờ được sau khi Hy Bình đi vào nàng ta, tất cả sợ hãi của nàng ta trong nháy mắt biến mất hết, mong đợi cùng hưng phấn không giải thích được chiếm lấy.
Phải, vô luận là từ tâm lí hay là từ sinh lí, nàng đều không cách nào cự tuyệt nam nhân đang trên thân thể nàng.
- - Nàng cuối cùng đã trở thành nữ nhân của hắn?!
Nàng từ nhỏ không biết phụ thân là ai, chỉ biết Hồ Điệp Phu Nhân là mẫu thân của nàng.
Thanh danh của Hồ Điệp Phái trên giang hồ không tốt, người trong phái phần lớn luyện Âm Dương Thải Bổ Chi Thuật, giữa nam nữ đối với chuyện tình dục càng lạ bất kị, chỉ cần hai bên nguyện ý có thể tùy lúc tùy nơi chẳng kiêng nể tiến hành song tu.
Mà mẫu thân của nàng càng là thường xuyên cùng nam đệt tử trong phái làm chuyện đó, khiến nàng từ nhỏ đối với mẫu thân có thành kiến không thể tiêu trừ, đối với nam nhân cùng mẫu thân giao hợp cũng luôn luôn căm thù không nói ra, đối với chuyện của nam nữ càng là chán ghét vô cùng.
Lại không ngờ sau khi gặp được Hy Bình, tất cả trước đâu đều thay đổi, biến thành thích hắn ôm ấp, thích hắn hôn môi, thích ôm hắn ngủ, thích …
- - Hiện tại lại thích hưởng thụ sự xâm phạm mạnh mẽ có lực của hắn?!
Cả thân tâm của nàng đều nằm trong tình dục cùng khoan khoái cực độ, nam nhân cường tráng này đem nàng đẩy lên đỉnh điểm của tình dục, mãi lâu không lắng lại, một sóng chưa lặng sóng khác lại lên.
Nàng phát ra tiếng rên rĩ mãnh liệt, cùng hắn giao hợp quấn cuộn không ngừng không nghỉ, lăn lộn …
Khi tất cả dừng lại, trời đã sáng tỏ, Lãnh Như Băng thỏa mãn mê man.
Hy Bình thương yêu vô cùng hôn khuôn mặt diễm lệ của nàng, hắn không biết sau khi gương mặt này tỉnh lại sắc diện là như thế nào, nhưng hắn biết mình phải chạy.
Nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành vượt ngạch, hắn phải tới Võ Đấu Môn cùng Lôi Long bọn chúng hội họp - - 8 ngày sau, sẽ là đại thọ 70 của Độc Cô Phách.
Còn như nữ nhân bên cạnh, sẽ để bản thân từ bên người nàng biến mất một đoạn thời gian, để nàng ta bình tĩnh lại cũng tốt. Nếu trong lòng nàng ta có hắn, tổng hội sẽ quay về bên hắn; nếu trong tim nàng khôn có hắn, sẽ tùy nàng mà làm.
Khí âm hàn của nàng đã được hóa giải, hắn cũng yên tâm, nhưng nếu nàng ta thực sự không đếm xỉa hắn mà đi, thể diện của hắn không phải sẽ không cách nào hồi phục sao?
Quản chi nó! Chạy trước, đánh cược một lần …
Hy Bình nghĩ sẽ gặp mặt Chu Công.
Sau khi Hy Bình tỉnh lại, Lãnh Như Băng vẫn còn ngủ say.
Hắn không nỡ nhìn nàng một cái, nghĩ thầm: "Thứ lỗi ta không từ mà biệt!"
Rời khỏi cửa phòng, Hy Bình kinh ngạc thấy Hoa Tiểu Mạn đứng ở cửa cách không xa, hắn lại gần xem, hai mắt nàng ta hơi hơi sưng đỏ, hoặc giả nguyên do là tối qua không ngủ ngon chăng?
Hy Bình hỏi: "Tiểu cô nương, nàng đứng đây bao lâu rồi? Không mệt sao?"
Hoa Tiểu Mạn không đáp lại câu hỏi lại hỏi: "Quỷ già xấu xí, ngươi làm gì với Lãnh thư thư vậy?"
Hy Bình cười đáp: "Không làm gì, chỉ là thay nàng ta trị bệnh một đêm."
Hoa Tiểu Mạn thấy trong tay hắn trừ đao, còn có bao y phục, trong lòng kinh động, hỏi: "Ngươi phải đi đâu?"
Hy Bình đột nhiên nhớ gì, nói: "Này, mém nữa quên nói cho nàng hay, ta đây là tới Võ Đấu Môn vì Độc Cô Phách chúc thọ."
Hoa Tiểu Mạn gương mặt tối lại, hỏi: "Cái đó, cái đó ta … Lãnh thư thư làm thế nào?"
Hy Bình nhìn trời thở dài, đáp: "Ta không biết nàng ta sau khi tỉnh lại có thể thứ lỗi cho ta hay không. Nàng nói lại cho nàng ta hay, nếu nàng ta muốn ta, hãy đến Võ Đấu Môn tìm ta; nếu nàng ta không cần ta, thuận theo nàng ta mà làm! Dù sao hàn độc trong người nàng ta đã trừ sạch, không có sự tồn tại của ta, nàng ta cũng có thể vui vẻ sống."
Hy Bình vừa muốn cất chân, Hoa Tiểu Mạn lại cản hắn ta lại, nói: "Ta không cho phép đi."
Hy Bình ngớ ra, cười nói: "Ngoan, con nít đừng cản đường người lớn."
Khuôn mặt xinh đẹp của Hoa Tiểu Mạn ngửa lên nhìn hắn, hai con mắt chăm chú nhìn Hy Bình, mắt đều phát ra lệ quang, nói: "Ta đã 18 tuổi, ta không phải tiểu hài tử - - ngươi xem ta điểm nào giống tiểu hài chứ?"
Nàng ta ưỡn bộ ngực ra, đích xác là rất lớn.
Hy Bình hiện tại tạm thời không có tâm tình liệp diễm (săn gái đẹp), chỉ muốn nhang chóng lên đường, nói: "Trước mặt lão phu, nàng là tiểu hài tử, lão phu đã là người hơn 40 tuổi."
Hoa Tiểu Mạn hét lên: "Ngươi lừa ta! Ngươi là dịch dung, thanh âm của ngươi một điểm cũng không giống là ngươi già như thế, ngươi lừa người!"
Hy Bình vì thoát khỏi sự quấy rầy của nàng ta, giả giận quát: "Ta là dịch dung, nhưng chân diện mục của ta càng già càng xấu hơn - - tiểu cô nương, tránh đường, nếu không ta sẽ giận!"
"Hoàng Hy Bình, tên vô lại ngươi, ta phải giết ngươi - -"
Hy Bình vừa nghe thanh âm của Lãnh Như Băng, cũng không suy nghĩ nhiều nữa, né qua Hoa Tiểu Mạn, như bay trốn đi …
Hoa Tiểu Mạn đi vào phòng của Hy Bình.
Lãnh Như Băng vẫn như cũ nằm trên giường, chỉ là đã tỉnh lại, nàng hỏi: "Hoàng Hy Bình?"
Hoa Tiểu Mạn nghi hoặc hỏi: "Ai?"
Lãnh Như Băng đáp: "Là Hoàng Ngưu, tên thật của hắn gọi là Hoàng Hy Bình."
Hoa Tiểu Mạn trầm trọng nói: "Hắn - - chạy rồi."
Lãnh Như Băng ngẩn vài giây, đột nhiên "oa" một tiếng khóc lên …

Chương 19: Trở thành phụ thân

Trường Xuân Đường nằm trong Tử Yên Thành, từ đây muốn đến Vũ Đấu Môn ở Mạc La Thành phải đi khoảng năm sáu ngày.
Hy Bình phải ly khai Lãnh Như Băng, tuy trong lòng không muốn chút nào, nhưng không hiểu sao hắn lại sợ nghe mấy câu nói tàn nhẫn lúc nàng tỉnh lại. Hắn nghĩ chắc nàng cũng không làm chuyện khờ dại gì đâu, ít nhất trước đây cô nàng chưa giết được hắn, giờ sẽ có tinh thần để đứng lên, để sống có ý nghĩa, để tìm giết cái tên hỗn đản là mình!
Vì vậy Hy Bình không lo về Lãnh Như Băng làm hại bản thân, mà sợ nàng truy theo rút kiếm làm hại đến hắn. Tuy nhiên hắn lại tự an ủi: "Muốn giết ta à? Biết đâu tới lúc đó giết ta không được, lại bị ta giết trên giường, rên la ầm trời."
Hy Bình lắc đầu cười, tiếp tục cất bước lên đường.
Đi được bốn ngày đường thì tới Diễm Dương Sơn.
Đang đi trên sơn đạo, chỉ lo lắng là không có chỗ nghỉ chân, bỗng nhiên nghe được tiếng người truyền lại từ phía trước, chắc là có thôn trang, liền tăng cước bộ, âm thanh càng rõ dần, Hy Bình lắng nghe, đôi mày nhíu lại.
"Mẹ! Mẹ."
"Ngon thì chạy đi! Mẹ kiếp, nữ nhân này chắc sẽ vừa miệng bọn ta, công tử đối với hai huynh đệ chúng ta cũng không bạc, hé hé."
Hy Bình vừa nghe đã nhận ra âm thanh, thì ra là thủ hạ bại tướng, không biết bọn này có đang làm chuyện gì nên thân không?
Trong khoảnh khắc, Hy Bình đã thấy được hiện trường.
Trong cảnh hoàng hôn bên đường sơn đạo, chỉ thấy Thiên Địa Nhị Kiệt cười khả ố, Địa Kiệt đang bế một tiểu nữ hài khoảng sáu bảy tuổi, trước mặt bọn chúng là một thiếu phụ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám vừa thoát y xong, không còn một mảnh vải trên thân. Ánh sáng còn lại của hoàng hôn xuyên qua rừng núi, rọi lên làn da trắng muốt, tô điểm thêm vẻ tuyệt mỹ mê người.
Địa Kiệt cười nham nhở nói:
- Trước tiên hãy múa lên, đúng, đưa chân lên cao, tốt…
Thiên Kiệt muốn bước tới ôm lấy thiếu phụ du dương một phen, chợt nghe tiếng cười hề hề của Hy Bình từ phía sau:
- Hai vị đại ca, lâu rồi không gặp, bọn huynh gặp được mỹ nhân mà không có nghĩa khí chút nào, có hàng tốt lại không giới thiệu cho huynh đệ!"
Thiên Địa Nhị Kiệt quay đầu lại nhìn thấy Hy Bình, hai gã sợ cứng đơ người ra, chỉ biết đứng đó như trời trồng, thần tình càng khẩn trương hơn khi thấy hắn từng bước tiến tới.
Hy Bình liếc nhìn bọn họ, thấy người thiếu phụ lõa thể, phút trước còn kinh hãi tột bậc, giờ ánh mắt si ngốc, thần tình đầy khủng bố, nàng nghĩ thì ra hai tên trước chỉ là hạ nhân, giờ chui ra một tên nam nhân đầu trâu xấu xí, nàng làm sao không kinh sợ cho được?
Hy Bình nhịn không nổi, nuốt nước bọt, nói:
- Hai vị, người đẹp này ta đây rất thích, nhường cho ta đi!
Thiên Địa Nhị Kiệt đương nhiên trong lòng không bằng lòng, thầm chửi mười tám đời tổ tông của Hy Bình, nhưng ngoài mặt hào sảng nói:
- Ố, không biết thì thôi chứ khi đã biết đây là ý thích của huynh thì bọn đệ đương nhiên xin dâng tặng! Bọn đệ xin đi đây, không cản trở huynh phong lưu vui sướng.
Thiên Địa Nhị Kiệt vừa bắt đầu bước đi, đứa bé trong lòng Địa Kiệt khóc ré lên:
- Mẹ, con muốn mẹ, oa oa.
Hy Bình chạy lên chặn họ lại:
- Hai vị, tiểu hài này, ta cũng cần.
Địa Kiệt ngập ngừng:
- Nhưng mà …
Hy Bình nói:
- Bọn ngươi không được đem đứa bé đi! Bọn ngươi đem nó đi thì mỹ nhân của ta sẽ thương tâm, miễn cưỡng làm việc đó với ta không hứng thú chút nào, nếu ta trả đứa bé này lại như một lễ vật, nàng sẽ vui mừng, khi mây mưa sẽ vui hơn, như thế mới tốt.
Địa Kiệt nhìn qua Thiên Kiệt nói:
- Lão Đại, huynh tính thế nào?
Thiên Kiệt do dự một hồi rồi nói nhỏ:
- Lão Tam, hôm nay chúng ta không được may mắn, thôi phóng thích tiểu thư đi. Về thôi, công tử cũng không trách chúng ta được, thật không thể trêu vào người này.
Thiên Địa Nhị Kiệt sau đó bỏ đi, tiểu nữ hài nhảy phốc vào lòng thiếu phụ lõa thể khóc to lên, thiếu phụ ôm con vào lòng, gương mặt đầy nước mắt.
Hy Bình bước tới trước họ, nhẹ nhành nói:
- Người đẹp, mặc y phục vào trước đã. Nhìn hình dáng nàng bây giờ làm ta có lòng muốn phạm tội đó.
Thiếu phụ đỏ mặt e thẹn, buông tiểu hài ra, muốn mặc lại y phục nhưng liếc mắt thấy Hy Bình hai mắt lạc thần đang nhìn như lướt trên người mình, nàng e thẹn nói:
- Ngươi có thể quay người đi không?
Hy Bình gạt đi, nói:
- Sợ cái gì chứ, cái không nên thấy ta cũng thấy hết rồi, nàng mặc y phục là phần nàng, ta xem phần ta, đâu liên can gì. Nàng có một thân hình tuyệt hảo vốn nên để cho ta ngắm thưởng.
Thiếu phụ không ngờ ân nhân của mình lại trơ tráo như vậy, đành phải mặc y phục dưới con mắt xăm soi của hắn.
Sau khi mặc lại y phục, thiếu phụ dắt tay tiểu hài, bước tới hai bước, nói:
- Đa tạ ân công cứu giúp! Tuyết Nhi mau tạ ơn bá bá.
Tuyết Nhi nghiêng mình chào, nhìn Hy Bình thanh tao nói:
- Đa tạ bá bá xấu xí.
Hy Bình nghe xong không biết nên khóc hay cười, nói:
- Cái gì?
Thiếu phụ tạ lỗi:
- Ân công, nó là đứa nhỏ, xin người đừng giận! Tuyết Nhi, bá bá là bá bá, không được gọi là bá bá xấu xí.
Tuyết Nhi không đồng ý nói:
- Mẹ, bá bá quả thật rất xấu xí.
Hy Bình cảm thấy rất thú vị, ngồi xuống trước mặt nó cười nói:
- Cháu là Tuyết Nhi? Bá bá rất xấu xí, cháu có sợ không?
Tuyết Nhi đáp:
- Không sợ, bá bá xấu xí là người tốt.
Hy Bình trong lòng như hoa nở, vuốt ve đầu nó nói:
- Bá bá xấu xí bồng cháu nhé?
Tuyết Nhi hoan hỉ đáp:
- Tốt lắm!
Hy Bình bồng Tuyết Nhi đặt nó ngồi lên vai, hướng về thiếu phụ nói:
- Hai người đi đâu vậy?
Thiếu phụ đáp:
- Chúng tôi đi Mạc La Thành.
Trên đường đi, Hy Bình biết được thiếu phụ tên gọi Đỗ Tư Tư, tiểu hài tên Niệm Tuyết Nhi, mẹ con họ đi Mạc La thành thăm thân nhân. Vô tình gặp Thiên Địa Nhị Kiệt, dùng con nàng uy hiếp nàng thoát y và định gian dâm, may gặp Hy Bình đi ngang cứu được mẹ con nàng.
Hy Bình trực giác cho thấy thiếu phụ có nhiều chuyện giấu sâu kín trong lòng, nhưng nàng không nói ra vì nàng có nỗi khổ tâm, dù sao hắn và nàng chỉ là bình thủy tương phùng, nàng giấu chắc cũng vì lý do đó.
Không thể vừa mới gặp nhau là cái gì cũng khai thật ra hết. Hoàng Hy Bình hắn cũng không thể, nên bảo rằng tên mình là Hoàng Ngưu.
Tuyết Nhi nghe vậy lấy làm thú vị, tiện thể gọi hắn là Ngưu bá bá. Hắn lấy làm khoan khoái cười lớn.
Sau khi cười xong, Hy Bình hỏi:
- Tuyết Nhi, cha cháu đâu, sao không đi cùng?
Tuyết Nhi đột nhiên ngưng cười, rơi nước mắt đáp:
- Tuyết Nhi không có cha!
Hy Bình trong lòng thấy kỳ quái, hướng về Đỗ Tư Tư, thấy trên gương mặt tú lệ có nỗi buồn vời vợi, trong đôi mắt mỹ lệ ẩn hiện nhãn tình u oán vô hạn.
Hy Bình biết là vấn đề này không thể hỏi được, đành nín thin không biết nói gì, thầm nghĩ, có thể cha đứa bé này đã chết sau khi nó sinh ra, nên nó mới nói là không có cha.
Ôi, quả là đáng thương, đúng là cô nhi quả phụ, Hy Bình đối với mẹ con họ bắt đầu có một sự đồng cảm chân thành.
Hắn nghĩ là mình thông minh, an ủi cô bé:
- Tuyết Nhi đừng khóc, cha cháu đi tới một nơi xa lắm, bất quá sau này sẽ trở về.
Tuyết Nhi nín khóc, chùi nước mắt hỏi:


- Thật vậy?
Hy Bình ngập ngừng nói láo:
- Đương nhiên là vậy! Nếu cha cháu không về, ta sẽ làm cha cháu.
Bên cạnh, Đỗ Tư Tư mặt đỏ lên, tựa hồ như không bằng lòng, đó cũng là đương nhiên, hắn muốn làm cha Tuyết Nhi, chẳng lẽ nàng lại không phải là thê tử của hắn? Tuy hắn đã cứu nàng nhưng không thể ép nàng gả cho hắn, hừ, hắn lại không tự nhìn lại mình, vừa già vừa xấu.
Nhưng Tuyết Nhi lại vui mừng, nó kêu lớn lên:
- Cha! Cha!
Đỗ Tư Tư ngăn lại:
- Tuyết Nhi, không được gọi!
Hy Bình cùng Tuyết Nhi đồng thời quay đầu lại nhìn thấy mặt Đỗ Tư Tư đỏ nhừ, vừa thẹn vừa giận. Hy Bình mới sực nhớ lại, nếu Tuyết Nhi gọi hắn là cha, hắn đã chiếm tiện nghi với mỹ phụ này, làm nàng không được vui.
Tuyết Nhi chu mỏ cãi lại:
- Không, con nhất quyết gọi là cha! Cha! Ngưu phụ thân!
Hy Bình nghe vậy vô cùng đắc ý, không quan tâm đến cảm nghĩ của Đỗ Tư Tư nữa, chỉ để ý tới trả lời Tuyết Nhi, cuối cùng nói:
- Cha thì là cha, không cần phải gọi là Ngưu phụ thân, lại đây, gọi lại vài lần cho cha nghe, Tuyết Nhi thông minh, miệng mồm lại ngọt ngào, cha rất thích Tuyết Nhi, cha hát cho Tuyết Nhi nghe nhé.
Tuyết Nhi hét lên:
- Được, cha hát cho Tuyết Nhi nghe.
Hy Bình cao hứng hát trọn bài "Con diều", Tuyết Nhi nghe xong vỗ tay chan chát tán thưởng:
- Cha hát nghe rất êm tai, Tuyết Nhi phải lắng nghe!
Hy Bình rung động, đây là thính giả chân thành nhất từ ngày hắn sinh ra, thuận miệng hát tiếp:
- La la. ta hát bài ca, cho Tuyết Nhi khả ái của ta, nó là đứa bé thân mật đáng yêu, hiện đang ngồi trên vai ta vỗ tay… la la la.
Tuyết Nhi lần này vỗ tay cật lực, hoan hô ầm trời.
Đỗ Tư Tư tựa hồ đã quen với trò chơi của hai người này, nàng cũng không có ý ngăn chặn, một người là con nàng, một người là ân nhân, hai người hiện tại như hai đứa con nít.
Tuy nhiên, điều kinh dị là nàng không hề phản cảm với cái "chiêu bài ca hát" của Hy Bình mà mọi người đều bỏ chạy, mà cũng giống như con, nàng lấy làm thú vị và thích nghe, đúng là mẹ con như nhau.
Hy Bình tới giờ mới được hai người tri âm xuất hiện, vui mừng không biết tới chừng nào.
Trong ký ức hắn, ngoài cha, mẹ, đệ đệ, muội muội ra, không có ai chân tâm thành ý nghe hắn ca hát, bao gồm cả tên Tứ Cẩu. Hôm nay đột nhiên được tri âm, mà tới hai, làm gì mà không vui cho được.
Vì vậy, trên đường đi âm thanh ca hát không lúc nào ngừng, tiếng vỗ tay hòa chung với tiếng hoan hô của tiểu hài nhập thành một cảnh nhiệt náo phi phàm.
Màn đêm cuối cùng cũng tới, mọi vật đều chìm vào bóng đen hắc ám, nhưng nhiều khi sự tồn tại của bóng đêm lại là thế giới ôn nhu.
Hy Bình cùng mẹ con Đỗ Tư Tư đi ra khỏi sơn đạo, tới được một sơn trang nhỏ tên gọi Nhiên Hoa Thôn, ở nơi này không có khách sạn, họ đành gõ cửa một hộ nông gia, một người nông phụ khoảng trên dưới ba mươi xuất hiện, thấy ba người họ, rất lấy làm ngạc nhiên.
Hy Bình mỉm cười nói:
- Tỷ tỷ, bọn ta trên đường hành trình, không tìm kiếm được chỗ nghỉ qua đêm, có thể cho bọn ta tá túc một đêm không?
Bên trong vang ra âm thanh nam nhân:
- Mẹ nó ơi, chuyện gì đó?
Nông phụ quay đầu lại nói:
- Cha nó à, có gia đình muốn nghỉ chân ở nhà mình, cha nó thấy sao?
Nông phu nói:
- Giờ đã quá muộn rồi, họ còn đi đâu được nữa, cho họ vào nhà đi.
Hy Bình thay mặt ba người cảm tạ, đi theo nông phụ vào nhà.
Một hán tử tầm người trung bình ra đón vào, Hy Bình khách sáo nói chuyện, nói rõ lý do.
Nông phu bảo nông phụ ra sau làm nhanh mấy món ăn vì thấy họ có vẻ đói. Có hai anh em đang ngủ ở phòng khác giờ cũng thức giấc, thay đổi chăn mền sạch sẽ rồi nhường phòng lại cho bọn Hy Bình ba người.
Sau khi ba người Hy Bình ăn xong, nông phụ dọn dẹp xong bàn ăn, rồi cùng chồng trở về phòng riêng.
Hy Bình cùng Đỗ Tư Tư đi vào phòng kia, thì thấy chiếc giường gỗ chỉ đủ chỗ cho hai người nằm, Hy Bình nhường cho mẹ con Đỗ Tư Tư ngủ trên giường, còn mình thì tiếp tục phát huy truyền thống ngủ dưới đất!
Tuyết Nhi không chịu cho Hy Bình ngủ dưới đất, muốn hắn ôm nó ngủ, Đỗ Tư Tư năn nỉ dỗ dành thế nào nó cũng không chịu.
Đỗ Tư Tư đành nói:
- Sàn nhà toàn là bùn đất, rất dơ dáy, ngươi lên giường ngủ đi!
Vì có mỹ nhân yêu cầu, Hy Bình đương nhiên không cự tuyệt, không khách khí nằm lên trên giường.
Tuyết Nhi rúc mình vào ngực Hy Bình, nhoẻn miệng cười nói:
- Cha, con ôm cha ngủ ngon.
Hy Bình ngước đầu nhìn Đỗ Tư Tư, thấy mặt nàng đỏ lên, hai mắt nhãn tình u oán nhìn hắn.
Hắn đối mặt nàng, không nhịn được toát ra một nụ cười ngọt ngào, tay phải vuốt ve nhẹ nhàng trên cổ nàng, ôm nàng lại, làm cho nàng xích vào người hắn, đầu nàng nằm trên cánh tay cường tráng của hắn…
Không hiểu sao, Đỗ Tư Tư không cự tuyệt động tác thân mật của hắn, nằm gối đầu trên tay hắn yên tĩnh ngủ ngon lành.
Sáng sớm, Hy Bình đưa cho gia đình nông phu một ít bạc vụn, cùng với mẹ con Đỗ Tư Tư lên đường.
Hy Bình cùng với Tuyết Nhi, một lớn một nhỏ, trên đường lúc nói lúc hát, lúc khen lúc cười, có với nhau khoảng thời gian thật vui vẻ, bên cạnh Đỗ Tư Tư không tham dự cũng không ngăn cản, chỉ thấy đôi mắt nhìn bọn họ với nhãn thần kỳ quái, không biết trong lòng nghĩ gì.
Người qua đường thấy gia đình này rất kỳ dị, người vợ trẻ trung mỹ miều bao nhiêu thì người chồng già xấu bấy nhiêu, nhưng lại sinh ra một con bé xinh xắn khả ái.
Tới buổi chiều thì tới Mông Sơn trấn, Hiệp Hỉ khách sạn.
Vì có tiền lệ trước, Hy Bình cùng mẹ con Đỗ Tư Tư ngủ chung trên giường.
Vì Tuyết Nhi chơi đùa mệt mỏi, nằm ôm ngực Hy Bình ngủ rất nhanh, Đỗ Tư Tư cũng như đêm trước nằm ngủ trên tay Hy Bình.
Lần này, nhích lại gần Hy Bình thủ thỉ bên tai:
- Ngày mai tới thành rồi, chúng ta phải phân khai, ta chân thành cảm tạ người đã cứu ta, cũng cảm tạ người đã đem lại cho Tuyết Nhi niềm vui lớn. Thật tiếc thay, phụ thân Tuyết Nhi.
Hy Bình nghe trong giọng nàng có cả tiếng khóc, bèn an ủi:
- Nàng đừng buồn, Tuyết Nhi đã có ta là cha. Đương nhiên ta không có ý chiếm tiện nghi trên nàng gì đâu, nhưng ta lại thích Tuyết Nhi. Hay là thế này, nàng là mẹ Tuyết Nhi, ta làm cha Tuyết Nhi, hai người không liên quan với nhau."
Đỗ Tư Tư trừng mắt nhìn hắn, nghĩ: "Sao mà không liên quan, ngươi ôm ta mà ngủ, giờ còn dám nói không liên quan?"
Nàng tuy rằng không biết có thích Hy Bình hay không, nhưng càng nghĩ càng giận, thò tay nhéo đùi hắn một cái, giận dữ nói:
- Ngươi không được nói vậy!
Hy Bình bị nhéo không dám cử động, lại không dám la lên vì sợ Tuyết Nhi thức giấc, hắn nghiêng mặt đáp:  (truyensachiep nang)
- Ta không có nói bậy, chúng ta quả không có liên can .
Đỗ Tư Tư nghe xong, phẫn uất nói:
- Hai người không liên can, sao ngươi ôm ta chặt vậy?
Hy Bình biết nàng hiểu lầm ý của hắn, giải thích:
- Tư Tư, nàng nghĩ lầm rồi, hai người không liên can là ý nói sau này nàng lấy ai, ta vẫn coi Tuyết Nhi là con ta, nó là một đứa bé khả ái và thông minh, nó chịu coi lão đầu xấu xí này là cha, ta đã vui mừng lắm rồi.
Hy Bình nói láo như ăn cơm bữa, Đỗ Tư Tư không phát hiện một chút sơ hở nào, bàn tay nàng vẫn bấu vào đùi Hy Bình nói:
- Nguyên lai là vậy, sao lão đầu ngươi không nói sớm, hại ta cứ tưởng ngươi thông minh muốn chiếm tiện nghi, ta nhéo chết ngươi.
Hy Bình hét lớn:
- Úi cha, đau chết ta được, đàn bà thối tha, dám hãm hại lão tử ta, nếu không vì nữ nhi bảo bối của ta ở đây, ta sẽ dùng bạo trị bạo, để biết lão tử không phải hảo nhân, úi da. lại nữa.
Đỗ Tư Tư hình như đã lượng thứ cho hắn, dịu giọng nói:
- Sau này ngươi có nhớ tới. tới. Tuyết Nhi, hãy tới Bích Lục Kiếm Trang.
Đỗ Tư Tư không nói thêm nữa, yên tĩnh ngủ trên tay Hy Bình.

Chương 20: Tuấn ca ăn mày

Tới Mạc La thành, mẹ con Đỗ Tư Tư ly khai Hy Bình đi thăm thân nhân.
Tuyết Nhi không chịu buông Hy Bình, cứ bám lấy áo Hy Bình bắt hắn cùng đi. Tuy nhiên Hy Bình và Đỗ Tư Tư dùng hết kế của người lớn để dỗ ngọt nó, Tuyết Nhi chung quy cũng quyến luyến chia tay với lão "phụ thân" già xấu, cùng mẹ bước đi.
Hy Bình dù không muốn xa họ, nhưng nhớ tới "lời bên gối" của Đỗ Tư Tư đêm qua, nếu nhớ tới Tuyết Nhi, hãy tới Bích Lục Kiếm Trang. Hy Bình nghĩ mình sẽ có cơ hội gặp lại họ.
Sau khi tiễn mẹ con Đỗ Tư Tư đi, Hy Bình vốn định đến Vũ Đấu Môn ngay, nhưng hắn chỉ biết Vũ Đấu Môn ở trong thành này, còn cụ thể địa chỉ ở đâu thì hắn mù tịt. Hắn cũng không gấp nên quyết định tìm kiếm một tửu điếm ăn một bữa cho no nê, xong rồi mới đi dạo các nơi, sau khi đi chơi cho đã, hắn sẽ hỏi thăm người đi đường và bắt đầu đi Vũ Đấu Môn. Ngày mốt sẽ là ngày đại thọ bảy mươi tuổi của Độc Cô lão đầu, hắn nhắm là sẽ có đủ thời gian.
Hy Bình tìm kiếm một chỗ gọi là "Nghinh Khách phường", thì ra là một tửu điếm, vào gọi vài món ăn và một bầu rượu, một mình độc ẩm. Hồi tưởng lại tại Viễn Dương Tiêu Cục lúc đó cùng Lôi Long và Tứ Cẩu uống say sưa, thật là một chuyện sảng khoái.
Hôm nay không biết họ tới Vũ Đẩu Môn chưa? Lôi Phượng tại Viễn Dương Tiêu Cục có khỏe không? Nàng không biết có lo nghĩ tới bộc nhân này không? Còn Băng Băng, giờ này chắc đang hận ta lắm, không biết nàng sẽ đối phó với ta ra sao?
Ôi, suy nghĩ nhiều làm cóc khô gì, mọi chuyện sẽ qua, tới đâu hay tới đó, hiện tại chỉ nên uống rượu thôi, lo lắng làm gì? Uống rượu ?. Ài, uống một mình không có tư vị gì hết, phải chi có họ ở đây thì rất tốt.
- Cút xéo ngay! Cái thứ tiểu khất cái đầu đường xó chợ, nếu còn không biến cho mau ta sẽ lấy chổi quét ngươi ra ngoài!
Âm thanh đay nghiến của điếm tiểu nhị cắt đứt luồng suy nghĩ trầm tư của Hy Bình.
Hy Bình nhìn ra ngoài cửa, thấy một thiếu niên tuấn tú quần áo tơi tả đang tranh chấp dằn co với điếm tiểu nhị.
Thiếu niên nói:
- Ta vào ăn cơm, ta có tiền, sao lại không cho ta vào?
Điếm tiểu nhị quát mắng:
- Người ngợm ngươi như vậy, còn nói có tiền? Muốn ăn quịt à, làm ơn biến đi. Mà cho dù ngươi có tiền, cũng xin mời ngươi đi ăn chỗ khác, bổn điếm không hoan nghênh loại người như ngươi!
Thiếu niên dậm chân, tức tối nói:
- Ngươi, ngươi đúng là dùng mắt chó nhìn người.
- Tiểu nhị, tiểu khất cái này là ta mời tới, ngươi mau cho hắn vào!
Hy Bình thật ra đang muốn có người đồng ẩm, hướng về tiểu nhị thuận miệng nói.
Tiểu nhị nhìn về phía người khách có khuôn mặt giống như ác quỷ, trong tâm vừa sợ vừa hiếu kỳ, không ngăn trở thiếu niên nữa.
Thiếu niên đắc ý vén áo bước tới trước mặt Hy Bình ngồi xuống.
Hy Bình hỏi:
- Tiểu khất cái, uống với ta vài chung được không?
Thiếu niên cãi:
- Lão đầu xấu xí, không được gọi ta là tiểu khất cái!
Hy Bình hỏi lại:
- Vậy ngươi muốn ta gọi là gì?
Thiếu niên trả lời:
- Xin gọi là tiểu tuấn ca Phong Ái Vũ!
Hy Bình nghi hoặc hỏi :
- Phong A Di?
Thiếu niên tức quá chỉ vào Hy Bình nói:
- Ngươi! Ngươi… không phải là Phong A Di, ta là Phong Ái Vũ. Phong như phong lưu, Ái như ái tình, Vũ như vũ thủy, hiểu chưa, đồ ngu.
Hy Bình tỏ vẻ như đã hiểu ra nói:
- Hiểu ra rồi! Phong Ái Vũ, Phong như phong tao, Ái như tình ái, Vũ như vân vũ, cái này, bất quá… tên ngươi hơi bị biến thái đó.
Phong Ái Vũ lần này tức quá chịu không được chửi ầm lên:
- Ngươi là tên hỗn đản, ngươi mới là biến thái!
Hy Bình ngồi thẳng người lên, tay phải vỗ vỗ vào ngực nói:
- Bổn công tử không phải là hỗn đản, ta chính là đại tuấn ca Hoàng Ngưu, đường đường nam tử hán tuyệt không phải là biến thái. Còn ngươi, là một nam hài tử mà lại gọi cái gì Ái, cái gì Vũ, ha ha thật tức cười!
Nghe Hy Bình nói vậy, Phong Ái Vũ cười lớn lên, các khách nhân đang ăn uống nghe vậy cũng phun cả đồ ăn ra ngoài. Con bà nó! Bộ mặt như vậy mà tự xưng là "đại tuấn ca".
Phong Ái Vũ chỉ tay vào Hy Bình cười khanh khách, nói:
- Ngươi, ngươi. ngươi là đại tuấn ca? Ha ha ha…
Hy Bình không thèm để ý mọi người đang cười cợt mình, nghiêm nghị nói:
- Ta bổn lai là đại tuấn ca, có gì đáng cười, con bà ngươi, cười mà cũng cười kiểu biến thái, đúng là tên lại cái.
Phong Ái Vũ lập tức ngưng cười, nổi xung thóa mạ:
- Ngươi mới là lại cái! Tên biến thái, đồ xấu xí, lão chết bầm, tên đầu gỗ…
Hy Bình nhíu mày, vội nói:
- Thôi được rồi! Ta đâu có mời ngươi thóa mạ ta ở nơi công cộng, ta mời ngươi đồng ẩm chung, ngươi có thể trước tiên đình lại, sau đó uống cho ướt môi đã.
Vì Hy Bình chân thành thiện ý thỉnh cầu, Phong Ái Vũ kết thúc ba phút diễn giảng kích động, hùng hổ trừng mắt nhìn Hy Bình ra điều cho ngươi biết ta lợi hại, sau này đừng chọc tức tới ta nữa!
Hy Bình thở phào cảm kích:
- Cảm ơn trời đất!
Phong Ái Vũ chìm đắm trong chiến thắng, sau một lúc mới sực tỉnh lại từ sự vui vẻ to lớn này, nói:
- Ta, ta không biết uống rượu.
Hy Bình nói:
- Không biết uống có thể học, nam nhân nào mà không biết uống rượu ? Nào, uống, con bà nó, đừng có như là đàn bà.
Phong Ái Vũ ngập ngừng:
- Thật sự ta không uống được mà.
Hy Bình không để ý tới sự từ chối của Phong Ái Vũ, rót một chung đầy rồi để trước mặt y, mời:
- Không có gì, ngươi là tiểu tuấn ca, ta là đại tuấn ca, hai ta đều chung một gia đình tuấn ca! Huynh đệ, uống rượu, cạn, không say không về!
Phong Ái Vũ rất e ngại, thịnh tình của gã "đại tuấn ca" này thật khó chối từ, người này tuy là xấu xí, nhưng tánh tình có thể chấp nhận được, nghĩ lại chỉ uống thử một lần, chắc không có vấn đề.
Nghĩ tới đây, Phong Ái Vũ miễn cưỡng nói:
- Tốt! Ta uống, nhưng chỉ uống một chung thôi!
Hy Bình và Phong Ái Vũ cùng uống cạn.
Hy Bình định uống thêm, nhìn qua Phong Ái Vũ thì thấy hắn đột nhiên gục xuống bàn, thân người bất động. Hy Bình gọi vài lần mà không thấy phản ứng, đứng lên nhìn, nghĩ thầm con bà nó, tên tiểu tử này chỉ một chung là lăn quay hôn mê rồi!
Làm sao đây?
Gọi đi gọi lại vẫn không tỉnh, chắc là có chuyện phiền rồi, hắn định kêu vài người giúp khiêng hắn vào khách sạn để an nghỉ, rồi ly khai nơi này cho mau.
Hy Bình giúp nâng đỡ Phong Ái Vũ lên, tay đụng vào ngực, cảm thấy chỗ đó mềm và sưng lên, hắn lấy làm ngạc nhiên, sau khi nhìn kỹ càng, Phong Ái Vũ tuy mặc y phục nam nhân, quần áo lại rách rưới, khuôn mặt bị bôi bẩn, nhưng da thịt trắng hồng, rất là đẹp. Bây giờ vì cự ly gần, hắn có thể ngửi được mùi hương xử nữ nhè nhẹ. Hy Bình như say lên, tim bỗng rung động.
"Hèn gì, tên họ và tướng mạo ngươi như là lại cái, thì ra bản lai là con gái." Hy Bình thay đổi ý định ban đầu, nghĩ lại: "Đã chuẩn bị tiền kêu người khiêng nàng ra, nàng hóa ra nữ nhân, thật đúng tâm ý của ta. Ta một mình phải cực khổ ôm khiêng nàng đi, lát nữa khi thức dậy, nàng chắc không cần ân đền oán trả.
Hoa Xuân Khách Sạn.
Nửa đêm, sau hai giờ sáng.
Trong một gian phòng.
- Á! Ngươi ngủ kế bên ta…
Sau khi Phong Ái Vũ tỉnh lại, thấy Hy Bình bên cạnh nằm ngủ ngon lành. Tiếng kêu như trời đất rung chuyển khiến Hy Bình đương nhiên tỉnh ngủ.
Hy Bình tỉnh lại mở mắt ra, thấy Phong Ái Vũ hai tay che ngực, đang nhìn hắn từ trên giường, nhãn thần đầy nét hoài nghi, oán hận, trách vấn, có cả kinh hãi và phòng bị.
Hy Bình cảm thấy cực kỳ thích thú, cười nói:
- Tỉnh rồi ư?
- Sao ngươi ngủ kế bên ta?
Phong Ái Vũ phảng phất như là nhất định phải minh bạch chuyện này.
Hy Bình cười nói:
- Ngươi bị say, ta kêu người khiêng ngươi tới đây…
Phong Ái Vũ không đợi cho hắn giải thích hết, hét lên:
- Ngươi không được ngủ kế bên ta!
Hy Bình cười hỏi lại:
- Sao lại không? Chúng ta là hảo huynh đệ, rượu ngon cùng uống, giường tốt cùng nằm, khà khà.
Phong Ái Vũ nhanh trí đáp:
- Nhưng ta có tập quán ngủ một mình từ nhỏ. Ngươi ngủ kế bên làm ta không quen, ngủ không được. Ngươi đi qua phòng khác được không?
Hy Bình chợt nói với giọng cương quyết:
- Không được! Giờ đã khuya rồi. Ngươi nói lại đi, ngươi trước giờ ngủ một mình, sau này lấy vợ phải ngủ chung thì sao? Bây giờ cứ luyện tập với ta trước, tới lúc đó sẽ quen đi. Nếu không tới đêm động phòng hoa chúc không lẽ ngươi một cước đá lão bà của ngươi xuống gầm giường?


Phong Ái Vũ khẩn cấp nói:
- Ta không thích lão bà!
Hy Bình cười nói:
- Nam nhân nào mà không thích có vợ? Ta có rất nhiều nữ nhân, còn có một đàn con lóc nhóc, để ta dạy ngươi vài cách động phòng với nữ nhân, bọn họ sẽ nhất định thích ngươi! Qua đây, cứ coi ta là nữ nhân, hoặc là tân nương, tận tình thi triển thủ đoạn ôn nhu tình áí đối với ta. Như vầy, như vầy.
Hy Bình biểu diễn một kiểu cho xem, đúng là không thể thô kệch, xấu xí hơn được.
Phong Ái Vũ không biết nên giận hay nên cười, hơi mất tự nhiên, nói:
- Ngươi đúng là một nam nhân, làm sao ta coi là một nữ nhân được. Hừ, ngươi biến thái chứ ta không biến thái. Nếu ngươi không kêu thêm phòng, cũng được, ta sẽ ngủ dưới đất. Ngủ dưới đó ta thấy còn thoải mái hơn.
Nàng tính bò qua người Hy Bình để xuống giường, hắn chặn lại, nói:
- Thôi được. Dù ngươi có tập quán không ngủ chung cũng không cần xuống đất ngủ. Ngươi mới say rượu tỉnh lại, thân thể yếu đuối, rất dễ sanh bệnh, để ta ngủ dưới đất cho, ta cường tráng hơn ngươi cả trăm lần!
Hy Bình thở dài leo xuống giường, ngao ngán không vui, không tưởng được đối tượng thay đổi, nhưng vận mệnh nằm đất lại không thay đổi! Ôi, phải chi được ngủ kế bên nàng tương tự như là nằm kế Tuyết Nhi khả ái.
Nghĩ tới Tuyết Nhi, tự nhiên lại nhớ tới Đỗ Tư Tư, nàng và hắn cùng nhau chung giường ngủ hết hai đêm, một nữ nhân mỹ lệ ai oán, ôn nhu.
Phong Ái Vũ nhìn Hy Bình nằm ngủ dưới đất, lòng cảm thấy có chút bất nhẫn, nhưng làm sao bây giờ? Nếu cho hắn biết nàng là thân nữ nhi, không biết hắn sẽ giở trò gì?
May là lão nhân này còn chưa phát hiện, nếu không, nàng không dám nghĩ tới.
Nàng lại có chút mâu thuẫn, như là không muốn giấu Hy Bình mình là gái cải nam trang, tất cả chỉ vì đùa giỡn nên chưa bộc lộ.
Ngày thứ hai, sau khi hai người ra khỏi cửa, Phong Ái Vũ tới trước Hy Bình, phát hiện ra nam nhân này rất cao to, mình không phải là lùn nhưng còn rất thấp so với hắn, nếu không phải vì hắn vừa già vừa xấu thì đúng là "đại tuấn ca".
Hy Bình nhìn nàng thấy đúng là dung mạo khả ái, cười nói:
- Tiểu tuấn ca, ta phải đi dạo trong thành một lát, ngươi có đi không?
Phong Ái Vũ trong lòng rất vui vì thấy Hy Bình thay đổi cách xưng hô, cao hứng nói:
- Tốt! Ta cũng muốn đi dạo, nhưng, nhất định phải đi với ngươi à?
Hy Bình đáp:
- Đương nhiên, chúng ta là hảo huynh đệ, có câu hảo huynh đệ luôn đồng hành với nhau, ngươi có nghe qua chưa?
Phong Ái Vũ lắc lắc cái đầu.
Hy Bình không cho phân biện, nói:
- Đi, tìm kiếm chỗ ăn uống cho no say, sau đó lại đi vào thành du ngoạn tiếp.
Phong Ái Vũ nói gấp:
- Ta không uống rượu đâu!
Hy Bình nói :
- Sau này, ngươi mà đòi uống rượu, ta tuột hết y phục ra, đét vào mông.
Phong Ái Vũ la lên:
- Ngươi không được đánh mông ta!
Hy Bình nhìn nàng, dương dương đắc ý trấn an:
- Ta chỉ hành động khi nào ta phát hiện ngươi uống rượu, hì hì!
Phong Ái Vũ quay đầu lại chạy đi.
Hy Bình và Phong Ái Vũ đi hết một ngày, vẫn chưa mò ra Vũ Đấu Môn ở đâu, thật ra hắn chỉ vui chơi cùng Phong Ái Vũ, không cần biết có Vũ Đấu, hay không có Vũ Đấu.
Chiều hôm đó, Hy Bình thuận miệng hỏi một người đi đường:
- Xin hỏi có biết Vũ Đấu Môn ở đâu?
Người đó thấy lão già mặt mũi xấu xí, lắc đầu đáp cộc lốc:
- Không biết.
Phong Ái Vũ ngạc nhiên hỏi Hy Bình.
- Ngươi muốn đi Vũ Đấu Môn.
Hy Bình hỏi lại:
- Ngươi biết cách đi ?
Phong Ái Vũ kiêu ngạo:
- Đương nhiên biết!
Hy Bình vui quá, kéo mặt nàng lại, hôn một cái thật mạnh, la lớn:
- Ngươi thật vĩ đại!
Người đi đường ngừng lại trừng trừng nhìn vào bọn họ, một nam nhân hôn một nam nhân giữa thanh thiên bạch nhật trên đường phố đông người?
Hy Bình xua tay đuổi những người bu quanh, hét lên:
- Nhìn cái gì? Chưa bao giờ thấy cha hôn con à?
Phong Ái Vũ bỏ mặc mọi thứ, lách khỏi đám người bỏ chạy.
Hy Bình rượt theo, hỏi:
- Ngươi chạy đi đâu mà nhanh quá vậy?
Phong Ái Vũ quay đầu đáp:
- Ta phải tránh xa ngươi ra, ngươi là tên khốn!
Hy Bình nói:
- Ta chỉ là hôn ngươi một cái thôi mà, hà tất phải tức giận làm gì.
Phong Ái Vũ nổi giận:
- Ngươi là nam nhân.
Hy Bình thản nhiên nói:
- Ồ! Thì ra ngươi không thích nam nhân hôn, cứ đi tới kỹ viện cho cả đám nữ nhân hôn ngươi được không?
Phong Ái Vũ dậm chân nói :
- Ngươi, ta thật không muốn, ta không theo ngươi nữa!
Hy Bình cười nói:
- Chúng ta đều là nam tử hán, đụng chạm nhau một chút đâu có quan hệ gì? Nếu ngươi không thích, sau này không đồng ý cho hôn, ta sẽ không dám nữa. Nhưng với điều kiện là ngươi phải dẫn ta đi Vũ Đấu Môn!
Phong Ái Vũ tức khí nói:
- Ngươi đi thì tự đi, ta không đi với ngươi!
Hy Bình van cầu:
- Phân ra như vậy sao! Ta và ngươi là huynh đệ tốt xấu có nhau, xin ngươi làm một việc tốt!
Phong Ái Vũ rồi cũng dịu lại, hỏi:
- Ngươi tới Vũ Đấu Môn làm gì ?
Hy Bình cười thầm trong lòng, nói:
- Độc Cô Phách lão đầu đại thọ bảy chục, ta đi chúc thọ.
Phong Ái Vũ nghe như giận lắm, bất bình nói:
- Độc Cô Phách là Độc Cô Phách, sao còn thêm vào "lão đầu", hừ !
Hy Bình cười nói:
- Thì đúng là lão đầu mà, khó mà chỉnh lại thành tiểu hóa tử.
Phong Ái Vũ như muốn bịt miệng hắn lại:
- Nói tóm lại, ta không cho phép ngươi gọi như vậy!
Hy Bình nhượng bộ :
- Được, được, thì không gọi là lão đầu, bây giờ mình đi kiếm gã ta, được chứ?
Phong Ái Vũ liếc hắn, nói :
- Bây giờ muộn rồi, ngày mai đi tiếp, ta lại mệt mỏi cả ngày rồi, chỉ muốn kiếm một chỗ để ngủ.
Hy Bình đồng tình nói:
- Ta cũng muốn kiếm chổ nghỉ tạm, để ta dẫn ngươi đi tửu điếm ăn một bữa no, sau đó tìm một khách sạn tốt, ngủ cho ngon giấc, thế nào?
Phong Ái Vũ nghĩ người này công phu vuốt đuôi thật sự tuyệt đỉnh.