Liệp Diễm Giang Hồ Mộng C11-C15

Chương 11: Người đẹp xe thơm

Cuối cùng, "đoàn bảo tiêu" cũng lên đường.
Hy Bình đánh xe chạy chầm chậm ra khỏi thành, Lãnh Như Băng trong xe vẫn trùm mạng kín mặt.
Hy Bình nhất nhất làm theo chỉ dẫn của Lãnh Như Băng. Có điều nếu hắn biết cô nương đang chỉ tay năm ngón trong xe kia chính là kỹ nữ Lãnh Như Băng ở Quần Phương Lầu thì không biết hắn sẽ nổi đóa đến thế nào?
Lãnh Như Băng thì ngược lại, biết rõ người đánh xe chính là Hoàng Hy Bình, kẻ hôm qua đã làm nàng tức chết. Nàng đòi đúng hắn đưa nàng đi, chính là muốn hành hạ Hy Bình cho bõ tức, không ngờ Lôi Dũng lại phái có mỗi mình hắn hộ tống nàng, quả đúng là trò cười cho thiên hạ. Lẽ nào họ Lôi lại nghĩ tên nhãi nhép này có thể đối phó bằng ấy cao thủ của Địa Ngục Môn?
Lôi Dũng có lẽ đã đánh giá quá cao tiểu tử này rồi! Nghĩ đến đây Lãnh Như Băng bắt đầu hối hận, chuyện liên quan đến sinh tử bản thân, nàng không nên hiếu thắng tranh cường mấy thứ lặt vặt này mới phải.  (truyensachiepnang)

Vừa ra khỏi thành chưa bao xa, gã thối tha ấy đã như chim sổ lồng, luôn mồm nghêu ngao mấy bài ca ngang như cua bò. Như Băng đã bao nhiêu lần bảo Hy Bình không hát nữa mà hắn không chịu nghe, lại còn dương dương đắc ý tự cho mình là ca thần tái thế.
Suốt dọc đường, tiếng hát cứ ầm vang ngay bên tai Như Băng. Nàng bắt đầu hận bà mụ tại sao lại nặn mình ra có đôi tai làm gì. Nhưng rốt cuộc sức lực kẻ thối tha kia hóa ra cũng có hạn, hắn ngoái đầu lại vẻ áy náy, bảo hôm nay không thể trổ tài thêm được nữa, ngày mai nhất định sẽ hát bài hay nhất cho cô nương nghe!
Tối đó họ đến một thôn nhỏ có tên là Thạch Đầu Trấn, Hy Bình nói phải nghỉ qua đêm. Lãnh Như Băng lại nghĩ mới cách thành Phượng Tiên chưa bao xa, người của Địa Ngục Môn khéo lại đuổi kịp nên nhất quyết bắt Hy Bình đi tiếp.
Cả đêm trước quần nhau với Lôi Phượng, giờ đây Hy Bình chỉ muốn lăn ra ngủ vùi, nhưng vì không thắng nổi sự ngang ngạnh của Như Băng nên đành vừa ngáp vừa đánh xe đi dưới trăng. Ban đầu còn nghe hắn húng hắng vài cơn ho rồi mọi âm thanh bỗng im bặt, ngựa cũng dừng lại giữa đường không chịu đi nữa.
Như Băng cảm thấy kỳ quặc, gọi tên hắn mấy lần nhưng không nghe thấy tiếng đáp lại. Nàng đành phải ra khỏi thùng xe xem xét, thì ra kẻ thối tha đang ngồi dựa thành xe ngủ ngon lành.
Như Băng hét to mấy tiếng bên tai Hy Bình làm hắn giật mình choàng tỉnh. Mở mắt thấy cô nương trùm mạng đang đứng ngay bên cạnh, bèn vội vã: "Ây a, cô nương là ai? Gọi cái quỷ gì vậy?"
Lãnh Như Băng hằm hằm: "Ta bảo ngươi đánh xe ngươi lại lăn ra ngủ, thế là nghĩa gì vậy?"
Hy Bình nghe đúng là tiếng cô nương trong xe, nhìn từ đầu đến chân thấy cũng có dáng lắm, chỉ thấp hơn Lôi Phượng một chút. Có việc gì mà cứ phải trùm mạng nhỉ?
Phải rồi, khuôn mặt cô ta chắc là rất khó coi!
Lãnh Như Băng trông bộ dạng soi mói của Hy Bình mới chột dạ nhìn lại mình, không thấy gì khác thường, nàng nổi cáu: "Ngươi câm à?"
Hy Bình cười hề hề:
- Cô nương đã biết lại còn hỏi! Ta đã vì cô nương hát suốt cả ngày đến khản hết cổ. Đêm nay nghỉ lấy sức, ngày mai và sẽ cống hiến miễn phí cho cô nương tuyệt tác đắc ý nhất của ta, thế mà cô nương lại ép ta phải đi suốt đêm! Ôi chao, mấy hôm trước suy nghĩ đao pháp không ngủ được, hôm qua cùng Lôi Phượng tỉ thí cả đêm, hôm nay lại một ngày vừa đánh xe vừa ca hát. Cô nương xem, sao ta lại không buồn ngủ chứ?
Lãnh Như Băng nghe mà dở khóc dở cười, tức quá đến không tức nổi nữa, chỉ còn biết tự trách mình đã quyết định nông nổi. Nói đến mặt dày, làm sao nàng đấu lại hắn ta?
Cuối cùng nàng cũng phải đưa ra quyết định: "Được rồi, Điền Đông Trấn phía trước kia có khách trạm. Đến đó hẵng nghỉ!"
Hy Bình cho xe dừng lại trước khách điếm "Phúc lai", không đợi Như Băng phân phó đã gõ cửa gọi ầm lên:
- Chủ quán, khách đến! Mau mở cửa!
Tất cả mọi người trong nhà đều phải thức dậy bởi tiếng gọi như vỡ tai của hắn. Một tiểu nhị nhỏ con ra mở cửa, nhìn thấy gã đàn ông oai phong tay cầm đại đao liền run bắn lên. Ngỡ là kẻ cướp đâu đến, hắn lẩy bẩy: "Khách quan, người cần gì?"
Tay không cầm đao của Hy Bình gõ lên đầu tiểu nhị một cái: "Đến khách điếm đương nhiên là ngủ trọ, hỏi gì dốt thế?"
Tiểu nhị vâng dạ lia lịa, hỏi tiếp: "Xin hỏi quan khách cần mấy phòng?"
Hy Bình trả lời: "Hai phòng!" Tiểu nhị nghi hoặc: "Hai phòng?"
Hy Bình né người, tiểu nhị nhìn thấy một nữ nhân trùm mạng đằng sau mới hiểu ra: "Vâng, vâng!. Xin mời hai quan khách vào, cứ để ngựa đó sẽ có người chăm sóc!"
Hy Bình lấy hai phòng trọ liền sát nhau. Trước khi vào phòng hắn nói với Lãnh Như Băng:
- Nếu có chuyện gì thì kêu lên một tiếng, ta khắc tới giúp. Còn nếu không có chuyện gì thì tốt nhất chớ gọi, ta phải ngủ một giấc để mai còn hát cho cô nương nghe. À còn điều này, ta muốn hỏi một câu, cô nương khi ngủ có đội mạng không vậy?
Lãnh Như Băng lạnh nhạt: "Chuyện đó khỏi cần ngươi lo!" Hy Bình cười khà khà mấy tiếng, vào phòng cài cửa lại, ném mình lên giường ngủ luôn.
Phòng bên cạnh, Lãnh Như Băng không tài nào ngủ được. Nàng vì muốn đoạt được Địa táng hoàn của Điạ Ngục Môn mà đến Phượng Tiên Thành, kết hợp vũ lực với kim lượng chế ngự Quần Phương Lâu chủ để mụ ta tung tin nàng là ca kỹ thượng thặng đến Quần Phương Lâu tầm khách, còn bày ra trò ba cửa ải nhằm thu hút sự chú ý của Thi Trúc Sinh.
Mẫu thân nàng đã dặn, cốt lõi của võ học Địa Ngục Môn là hai chữ "tuyệt tình", có điều muốn luyện thành Địa táng chi khí lại cần phải giao hoan với Chí âm chi nữ nên Thi Trúc Sinh nhất định sẽ cắn câu. Nào ngờ Thi Trúc Sinh cũng đã sớm dò la biết trước ngọn ngành, kẻ cắp bà già, cả hai bên cùng chịu thiệt.
Nàng đã lấy được Địa táng hoàn nhưng thân phận lại bại lộ, khó lòng trốn khỏi Phượng Tiên Thành nên phải nhờ tới Lôi Dũng. Ấy vậy mà Lôi Dũng lại chỉ cử có mỗi một Hy Bình hộ tống nàng đi khiến Như Băng lâm vào cảnh khóc dở mếu dở. Tức nhất là kẻ thối tha kia không mảy may ý thức được nguy hiểm, suốt ngày chỉ nghêu ngao mấy bài hát chết bằm của hắn, giọng lại khê đến mức không thể nào chịu nổi. Lại còn dương dương bảo ngày mai vẫn tiếp tục hát để phục vụ nàng nữa mới điên tiết!
Nghĩ tới đây Lãnh Như Băng lại càng không ngủ được, bằng mọi giá phải ngăn không để ngày mai hắn ta lại hát. Với nàng bây giờ, Hy Bình còn đáng sợ hơn cả Địa Ngục Môn.
Nhưng hối hận thì đã muộn mất rồi!
- Hoàng Hy Bình!
Lãnh Như Băng đến trước cửa phòng Hy Bình gọi lên mấy lần nhưng bên trong chẳng có một âm thanh nào vọng ra. Kẻ thối tha này ngủ chẳng khác nào con heo chết! Đêm qua còn bảo có chuyện gì thì gọi, gọi ắt sẽ tỉnh. Thế mà sáng nay nàng đã gọi to đến mức phát xấu hổ mà hắn vẫn mặc xác nàng ngoài cửa. Mấy lần Như Băng đã định bỏ hắn lại một mình lên đường, nhưng lại lo không tìm được ai đánh xe.
"Hoàng Hy Bình!" Lãnh Như Băng lại gọi to lên.
Tiếng Hy Bình ngái ngủ vọng ra: "Nghe rồi nghe rồi. Cô nương không thể để ta ngủ thêm một lúc nữa ư?"
Như Băng đanh giọng: "Không được!"
Cửa bỗng vụt mở, Hy Bình mình trần ló ra, những bắp thịt rắn chắc khiến người ta phải vị nể, không có lấy một chút mỡ thừa. Như Băng không thể không thừa nhận thể hình cùng tướng mạo kẻ thối tha này thật là tuấn tú đẹp đẽ. Vật mà tại sao hắn lại có cái tính cách buồn cười đến vậy?
Lãnh Như Băng vốn đã tự nhủ bản thân không bao giờ được động lòng trước nam nhân, nhưng giây lát ấy tâm hồn băng giá của nàng bỗng chùng lại. Kẻ thối tha trước mặt nàng chẳng phải là một tuyệt tác của Tạo hóa đó ư?
Nàng cố trấn tĩnh, nói với vẻ lạnh lùng cố hữu: "Mặc áo vào, chớ có bê tha như vậy!"
Hy Bình dụi cặp mắt còn ngái ngủ, hề hề: "Thế ư? Thế mà ta lại nghĩ, nếu ta cứ cởi trần thế này dạo phố ắt nữ nhân sẽ xô đến cả đống đấy!"
Rốt cuộc Lãnh Như Băng đành chịu thua. Gã trai này tuyệt không phải là kẻ thối tha bình thường mà là tuyệt đỉnh thối tha trong thiên hạ!
Nhớ đến tuyệt chiêu nghĩ ra đêm qua, Như Băng cố nén phẫn nộ đi vào phòng Hy Bình. Đợi hắn đóng cửa lại, nàng mới nói: "Để khỏi lộ hành tung, ta sẽ cải trang cho ngươi."
Thế là Lãnh Như Băng cải trang cho Hy Bình, xong rồi đem gương để trước mặt hắn. Hy Bình vừa nhìn vào đã nhảy dựng lên, trong gương là một khuôn mặt trung niên, xấu đến mức không thể xấu hơn được nữa?
Hy Bình cáu kỉnh: "Ả chết bằmkia, làm khuôn mặt anh tuấn của ta thành ra thế này ư? Khôn hồn thì xóa ngay đi, mau lên, kẻo không lão tử sẽ cắt cái mũi của ngươi xuống!" Trong cơn tức giận, Hy Bình nắm chặt hai vai Lãnh Như Băng, nhấc nàng lên cao lắc mạnh.
Lãnh Như Băng thản nhiên: "Thả ta ra, nếu không suốt đời ngươi cũng không lấy lại được khuôn mặt của ngươi đâu! Đây là tuyệt kỹ độc môn của nhà ta, ta mà không đích thân ra tay thì không ai xóa nổi!"
Hy Bình đành phải thả Lãnh Như Băng xuống đất. Nàng không ngừng phải dùng tay xoa nắn hai vai, kẻ thối tha này không ngờ lại mạnh mẽ đến vậy.




Hy Bình đổi giọng từ dọa nạt sang cầu khẩn, bảo nếu nàng khôi phục lại khuôn mặt ban đầu thì bảo làm gì hắn cũng làm. Lãnh Như Băng đã có kinh nghiệm, biết chỉ tin được chừng một phần mười lời hắn mà thôi, còn chín phần kia hắn sẵn sàng quên ngay. Bởi vậy nàng mới ra điều kiện, phải đưa nàng đến được Trường Xuân Đường thì nàng mới xóa dịch dung cho hắn, trên dọc đường đi còn phải nhất nhất nghe theo lời nàng, lệnh đầu tiên là cấm không được hát!
Hy Bình chỉ còn biết thiểu não mà tuân lời. Mồm miệng đang tự do thật khó mà thay đổi, thỉnh thoảng lại quên khuấy bất giác hát lên một câu, chợt nghĩ đến lời cảnh cáo của Lãnh Như Băng lập tức lại im bặt cố nuốt câu hát vào trong họng, cảm giác anh ách còn tức hơn bò đá.
Lãnh Như Băng thì ngược lại, hết sức tự hào về thành quả của mình. Suốt đêm qua không ngủ nàng đã nghĩ ra tuyệt chiêu này, cuối cùng cũng bắt được Hy Bình ngoan ngoãn nghe theo, cũng để dân chúng bên đường khỏi tò mò vì hai người. Thân hình to cao lực lưỡng của kẻ thối tha này dọc đường đi rất dễ gây chú ý, lại thêm khuôn mặt tuấn tú trời ban, đừng nói con gái mà nam nhân thấy cũng muốn ngắm, vậy thì còn gọi gì là che dấu hành tung!
Để cho an toàn, không những mặt mà tên cũng phải đổi, thế là Lãnh Như Băng đổi ngay tên Hoàng Hy Bình thành Hoàng Ngưu.
Đầu tiên Hy Bình chống lại quyết liệt, nhưng rồi cũng không thắng nổi Như Băng. Chống đối không hiệu quả, Lãnh Như Băng cứ nhơn nhơn gọi hắn là Hoàng Ngưu, đã vậy còn khen tên ấy thích hợp bởi đầu hắn trông đúng như đầu bò. Nàng thậm chí còn định gọi hắn là Thủy Ngưu (trâu nước) nhưng hắn chết cũng không để nàng đổi họ Hoàng thành họ Thủy!
Kết quả Hy Bình chấp nhận biến thành Hoàng Ngưu con bò vàng!
Lãnh Như Băng muốn hắn thêm xấu xí, dứt khoát bảo hắn là Ngưu Lang. Đầu tiên hắn điên tiết lên, nhưng rồi lại cười ha hả bảo rằng ta là Ngưu Lang, vậy thì nàng là Chức Nữ, hai ta trời sinh một đôi, thế thì đêm nay ngủ với nhau quách!
Lãnh Như Băng nghe mấy lời bẩn thỉu đó của Hy Bình, tím mặt chồm lên bắt hắn phải ngậm miệng lại, bằng không nàng sẽ không xóa dịch dung cho hắn. Hy Bình đành dùng tay bịt chặt miệng, sợ rằng quen thói lại tuôn ra những lời bẩn thỉu khiến cô nương không chịu nổi.
Cuối cùng Lãnh Như Băng không gọi hắn là Hoàng Ngưu, cũng không gọi là Ngưu Lang mà gọi tắt là "A Ngưu". Hy Bình không tỏ ra bực tức hay phản đối, từ đó trở đi Lãnh Như Băng luôn gọi hắn là A Ngưu, Hy Bình nghe hai chữ giản đơn như vậy dần cũng quen, thậm chí dường như đã quên hẳn mình là ai, cái tên A Ngưu dân dã rốt cuộc cũng khoác được lên tấm thân đại soái.
Hắn cũng không thèm soi gương nữa, vẻ ngoài của hắn giờ đây thế nào cũng được. Hy Bình làm phu xe cho Lãnh Như Băng đến nửa tháng, suốt chặng đường đi thỉnh thoảng lại ngủ gật, để cho ngựa chạy loạn lên hoặc đứng ỳ ven đường không đi. Nhưng lần nào cũng vậy, mộng đẹp vừa tới thì bị Lãnh Như Băng lôi dậy, đôi mắt còn đỏ đòng đọc đã phải tiếp tục đánh xe. Đến tối hai người lại thuê mỗi người một phòng qua đêm, hôm sau lai tiếp tục hành trình.
Suốt trong thời gian ấy, Hy Bình chẳng hiểu gì thêm về cô nương mình phải hộ tống, chỉ biết cô ta có một cặp mắt diễm lệ đáng yêu và một tấm mạng trùm đáng ghét khiến hắn không tài nào nhìn thấy khuôn dung phía sau. Đầu tiên hắn có chút hiếu kỳ nhưng lòng hiếu kỳ dần cũng qua đi, chỉ có nỗi thèm được hát là ngày càng mãnh liệt.
Ngày hôm đó, họ đến con đường qua Hoả vân sơn. Đường núi vừa đủ cho hai xe ngựa tránh nhau, hai bên đường cây cối rậm rạp. Lãnh Như Băng cảm thấy có điều khác lạ, nói với Hy Bình: "Cẩn thận, hình như có người theo dõi!"
Hy Bình chu du đã hơn mười ngày, nhìn thấy vô số những điều mới lạ nhưng vẫn không thấy ai chặn đường nên cũng ngứa ngáy tay chân. Nghe cô nương trong xe nói vậy, lại thấy cô ta không dám gặp người nên phấn khởi nghĩ thầm: "Đến đi! Đến nhanh mà cướp bà chằn này, để lão tử đây múa may một trận. Con bà nó, hát không được, lại chẳng có ai để đánh nhau, cả ngày chỉ có mỗi con ngựa và tảng đá trong xe, chán chết đi được!"
Thế nhưng mãi chẳng thấy kẻ cưóp nào xuất hiện, Hy Bình thất vọng:
- Cô nương chẳng bảo có người đang theo dõi chúng ta là gì? Sao lâu thế? Có thấy quái ai đâu? Hay là bọn chúng bò còn chậm hơn ốc sên?
Nói rồi ngoái đầu nhìn vào trong xe cười hì hì. Vừa quay lại định giục ngựa đi bỗng thấy phía trước đã có đến hơn chục đại hán cầm kiếm chắn lối, bèn dừng ngựa lại, quát lớn: "Này, các ngươi là ai vậy? Có phải là muốn cướp cô nương trên xe không hử?"
Cả bọn không ngờ thằng cha đánh xe lại thẳng thắn như thế, cả Lãnh Như Băng cũng không hiểu ý tứ Hy Bình là gì, tại sao vừa mở miệng đã hỏi người ta có muốn cướp người trong xe của mình hay không!
Đám người phía tách ra, một đại hán có vẻ đầu lĩnh chắp tay nói với Hy Bình: "Chào huynh, chúng ta quả thực vì cô nương trên xe mà tìm tới, muốn mời cô nương đến gặp Thiếu môn chủ chúng tôi một lát!"
Hy Bình đoán Thiếu môn chủ của đám người này quen biết cô nương, bèn hiếu kỳ hét lên: "Thiếu môn chủ các ngươi là ai?"
Đại hán đầu lĩnh trả lời: "Là Địa Ngục Môn Thi Trúc Sinh!"
Hy Bình không đợi hắn ta nói hết, phẩy tay hét lớn:
- Đi, đi! Người khác còn có thể thương lượng, hắn thì đừng hòng. Cái gì là Thi súc sinh Tử súc sinh! Lão đây đã định tính sổ với nó ở Quần Phương Lầu, còn dám đến cướp cô nương của ta. Gọi hắn tới đây, để ta sống chết với nó một phen!
Lãnh Như Băng nghe Hy Bình nói lái "Thi Trúc Sinh" thành "Thi Súc Sinh" mà suýt bật cười, đến khi nghe hắn gọi nàng bằng "cô nương của ta" thì lại bừng bừng nộ hỏa, suýt nữa thì vọt ra giáng cho mấy cái bạt tai. Nàng đã thành cô nương của hắn từ bao giờ?
Tốp người kia nghe vậy lại không hề giận dữ. Đại hán đầu lĩnh vẫn bình tĩnh nói: "Công tử chúng ta có việc không đến được. Chúng ta vâng mệnh mời Lãnh cô nương về."
Hy Bình tức tối quát: "Vậy thì xuống ngựa tới đây, nếu không thì xê ra nhường đường, đừng có đứng đó mà lải nhải!"
Đại hán đầu lĩnh cười cười: "Cung kính không bằng tuân lệnh. Các anh em, chúng ta mời Lãnh cô nương đến Địa ngục phủ làm khách vậy!"
Hy Bình rút phắt Liệt dương chân đao, nhảy xuống xe đón đầu kẻ địch. Cây đao của hắn chặt chém tới tấp, tiếng gió vun vút nhưng không có sức sát thương, chém vào kiếm đối thủ cũng không để lại đến một vết mẻ, đã vậy còn bị gã đầu lĩnh đá cho một cú vào bụng bắn tung sang một gốc cây bên đường.
Hy Bình lồm cồm bò dậy, thấy cỗ xe đã bị phá tan tành, con ngựa kinh hãi bỏ chạy đi đâu mất, còn Lãnh Như Băng đang giao đấu kịch liệt với mười bảy đại hán nọ. Hắn ngồi dựa vào gốc cây quan sát trận giao tranh, thản nhiên như mấy người kia không liên quan gì tới mình.
Lãnh Như Băng sử "Lạc hoa vô tình kiếm", chỉ thấy nàng bay từ trên cao xuống, thanh kiếm trong tay toả ra muôn vàn đóa hoa chụp lên đầu đối phương. Sau mấy âm thanh chát chúa, đã thấy mấy đại hán nằm sóng xoài trên đất, còn Lãnh Như Băng vẫn giống như cánh hoa nhẹ tênh, không thấy bóng dáng đâu cả. Bỗng nhiên nàng lại xuất hiện đỉnh đầu đám người, phía trước, sau lưng, bên cạnh, Vô tình kiếm xuất làm mười mấy kẻ còn lại tối tăm mặt mũi, giơ kiếm đâm chém loạn xạ nhưng chỉ trúng vào khoảng không. Chưa đầy khoảnh khắc, mười bảy đại hán đã gục ngã tới bảy tám người.
Gã đầu lĩnh bỗng nhằm hướng Lãnh Như Băng xông tới đánh thốc một kiếm, đoạn lùi lại hô to: "Các anh em, rút!"
Nhanh như lúc đến, cả toán lủi vào rừng cây nháy mắt đã không thấy bóng dáng, chỉ còn gần chục cái xác ngổn ngang trên mặt đất
Hy Bình vỗ tay đôm đốp khen ngợi:
- Tuyệt, tuyệt quá! Sớm biết cô nương võ công như thế thì khỏi cần cao thủ ta ra tay nữa. Ha, bọn chúng đều sợ cả nên chẳng thằng nào lại đánh với ta, đến nỗi ta chỉ còn biết ngồi xem cô nương ra tay. Có điều cô nương cũng hơi quá đấy, đánh nhau là đánh nhau, việc gì phải giết người?
Lãnh Như Băng nhìn Hy Bình an nhàn ngồi dưới gốc cây, trong lòng nghĩ không biết kẻ kia là cái giống gì? Vốn nàng thuê hắn đi bảo vệ mình, không ngờ lúc có chuyện lại thành ra mình bảo vệ hắn, còn hắn thì ngồi một bên quan sát, đã vậy lại còn ra vẻ chính nghĩa oán nàng sao lại giết người!
Lúc đầu nàng còn cho rằng hắn là một đại cao thủ. Nhớ lại cảnh Hy Bình đánh gục Nhân Kiệt trong Quần Phương Lâu, nàng phải chau mày nhớ lại xem mình có nhìn nhầm hay không.
Một luồng khí lạnh bỗng dâng lên xâm chiếm toàn thân, Lãnh Như Băng rùng mình, nghĩ ngay đến Địa táng hoàn đã bắt đầu phát tác. Nàng phải làm thế nào đây? Giá như kẻ thối tha này có võ công để nàng không phải ra tay thì còn có thể gắng chịu về Trường Xuân Đường cứu chữa, nhưng hắn ta chỉ có mấy tên nhãi nhép mà cũng không đối phó nổi.
Xem ra nàng nếu không chết thì cũng bị Thi Trúc Sinh chiếm đoạt mất rồi!
Lãnh Như Băng thầm nghiến răng. Nàng thà cho kẻ thối tha trước mặt chà đạp, quyết không để Thi Trúc Sinh dùng thân thể nàng để luyện Địa táng chi khí.
Nghĩ tới đó, Như Băng bỗng rùng mình. Thế là thế nào? Cớ sao nàng lại nhụt chí như vậy? Không, bất cứ nam nhân nào cũng không sở hữu thân thể nàng được! Bất quá nàng thà chịu chết!
Lãnh Như Băng nghiêm giọng: "Đừng lải nhải nữa, cẩn thận ta giết cả ngươi bây giờ!"
Hy Bình tiến lên phía trước mặt Như Băng, ra vẻ sợ sệt: "Cô nương quả thật là thủ đoạn, không còn xe ngựa thì muốn giết cả ta bịt miệng."
Thấy Như Băng không nói gì, hắn lại tiếp: "Được rồi, không làm phu xe nữa thì ta làm vệ sĩ cho cô nương vậy."
Lãnh Như Băng chằm chằm nhìn hắn rồi cười khẩy: "Ngươi? Vệ sĩ? Vừa nãy ngươi bảo vệ ta như vậy à?"
Hy Bình gãi đầu, ngắm nhìn hai đầu con đường, cả hai phía đều không có người. Hắn quay đầu nhìn Lãnh Như Băng, hai tay nắm vào nhau cười hề hề: "Ta nhìn cô nương đánh đến là ngon nên không muốn hớt tay trên, để cho cô nương uy phong lẫm liệt một phen. Vậy mà cô nương lại trách ta!"
Giọng hắn cứ thản nhiên như không, Lãnh Như Băng càng tức tối, nghĩ thầm: "Có con trâu nào da dày như da mặt hắn không biết?"
Hy Bình vô tư hỏi: "Không còn xe ngựa thì làm thế nào?"
Lãnh Như Băng chán nản: "Qua khu rừng kia là Trúc Sơn Trấn, đến đó hãy mua xe ngựa khác. Nhà ngươi trở lại làm phu xe, còn chuyện bảo vệ thì ta vái cả nón. Đi mau, A Ngưu!"
Hy Bình đi sau lưng Lãnh Như Băng, lén giơ lên một nắm đấm rồi lại đá mạnh một chân, trong lòng tức tối: "Ả thối tha kia, dám gọi ta là A Ngưu. Sẽ có ngày ngươi biết sự lợi hại của ta, ta phải bắt ngươi gọi ta là ca ca!"

Chương 12: Vì nàng đổ máu

Hy Bình và Lãnh Như Băng lại tiếp tục lên đường.
Trước trời tối hai người đã đến Trúc Sơn Trấn, thuê hai phòng kề nhau trong Hữu Duyên khách điếm rồi xuống sảnh gọi cơm.
Ngồi đợi cơm, mỗi người đeo đuổi một ý nghĩ. Lãnh Như Băng than thầm hành tung của nàng đã bị Địa Ngục Môn phát hiện, có trốn cũng khó lòng thoát được, chỉ còn biết đến đâu hay đến đấy mà thôi.
Sau trận đánh chiều nay nàng bỗng dưng ớn lạnh toàn thân, dù bây giờ cơn lạnh đã lui đi nhưng cũng đã chứng minh được lời gã họ Thi nói là sự thật. Từ nay trở đi cơ thể nàng chắc sẽ liên tục bị hàn khí công phạt, đến lúc lạnh cứng toàn thân có lẽ sẽ rơi vào tay hắn không chừng.
Nếu có lúc ấy, thà để kẻ thối tha kia một đao kết liễu cuộc đời còn hơn lọt vào tay Thi Trúc Sinh, còn đâu là danh tiết của Hồ Điệp Công chúa!
Đến Trường Xuân Đường phải hơn một tháng nữa. Đường xa ngàn dặm, nguy hiểm khôn lường, vậy mà gã chết tiệt kia lại cứ làm như đang đi du ngoạn, suốt ngày nhìn đông ngó tây, dao kề lên cổ mà hắn vẫn cười hì hì, xem ra số mạng nàng lành ít dữ nhiều rồi.
Hy Bình thì trân trân cặp mắt ốc cố nhìn qua tấm mạng che. Cô nương này cớ sao lại liên quan đến Thi Trúc Sinh nhỉ? Tên thuộc hạ vừa nãy gọi cô ta là Lãnh cô nương, lại đeo mạng che mặt như thế, có phải là ả kỹ nữ lắm chuyện Lãnh Như Băng ở Quần Phương Lầu?
Hôm đó Lôi Long vội ra khỏi phòng chưa nhìn được mặt Lãnh Như Băng, thế thì Thi Trúc Sinh và cô ta ở lại đã xảy ra chuyện gì ghê gớm lắm. Phải rồi, cô ta nhất định là ả kỹ nữ Lãnh Như Băng chết tiệt ấy!
Nghĩ tới đó, Hy Bình liền nở nụ cười đắc ý, nói oang oang:
- Ta biết rồi, ha ha, cô chính là Lãnh Như Băng kỹ nữ Quần Phương Lầu hôm đó, trúng phóc chứ hả?
Tất thảy chúng nhân trong sảnh đều trố mắt nhìn sang hai người, Hy Bình đầy một miệng cơm ngó Lãnh Như Băng, đôi mắt hiện rõ hai chữ "kỹ nữ". Chợt nhận ra khách điếm đang im phăng phắc, hắn cầm dao đứng lên quát lớn:
- Nhìn cái gì mà nhìn? Kỹ nữ cũng không có phần các ngươi, cô nương là kỹ nữ của một mình ta, hiểu chưa!
Bộ mặt xấu xí và thân hình lực lưỡng khiến thực khách sợ hãi quay ngay đi. Mắt Lãnh Như Băng lóe sáng, nhổm lên giáng cho Hy Bình một bạt tai nảy đom đóm, giận dữ: "Đố vô lại! Cẩn thận không ta bắt ngươi mang cái mặt này suốt đời!"
Nói rồi đùng đùng bỏ lên lầu.
Lúc này Hy Bình mới thấy má rát bỏng, tức tối nhìn theo Lãnh Như Băng hét to: "Ả thối tha kia, bỏ cơm hả?"
Lãnh Như Băng đóng chặt của phòng, vùi đầu xuống gối, lòng run lên vì cảm giác bị tổn thương. Nàng bởi quyết tâm chiếm được Địa ngục hoàn đã bất chấp tự tôn đóng giả kỹ nữ ở Quần Phương Lầu, lại để cho Thi Trúc Sinh nhìn khắp lượt tấm thân lõa lồ, thế đã là quá sức chịu đựng. Đã vậy kẻ vô lại kia còn nhắc lại chuyện cũ, còn lớn tiếng tuyên bố nàng là kỹ nữ của một mình hắn ta.
Không biết thế nào, ai nói nàng là kỹ nữ đều được, chứ tên vô lại ấy bảo nàng là kỹ nữ thì nàng không sao chịu nổi. Đồ chết tiệt, quân trứng thối chết bằm, chẳng lẽ nàng phải chứng tỏ với hắn nàng vẫn là cô nương trong trắng, chỉ có mấy ngày mượn phòng ở Quần Phương Lầu đóng giả…
Hy Bình thấy Lãnh Như Băng về phòng mới nghĩ ra, mấy hôm trước ả ta toàn ăn trong phòng hoặc trong xe, chưa từng ngồi bàn ăn bao giờ. Ngồi bàn mà cứ sùm sụp cái mạng thì làm sao ăn được nhỉ? Chỉ có về phòng cởi mạng ra mới có thể nhét cơm vào miệng thôi! Thế là hắn bảo tiểu nhị mang cơm vào phòng cho cô nương, lúc nào xong hãy gọi hắn sang ăn, đoạn cũng lên lầu về phòng.
Hy Bình ngã mình xuống giường, thấy mình cũng có hơi quá đáng. Người ta phải làm kỹ nữ chắc cũng chẳng có gì vui vẻ, vậy mà mình lại bô bô nói giữa bàn dân thiên hạ, bị ăn cái tát là đáng đời lắm!
Ý nghĩ của hắn quay về với Phượng Nhi, lúc đầu nàng chẳng đã hành hạ hắn hết nước hết cái đó sao? Nhưng khi đã chịu rồi thì lại dịu dàng hết mức, còn tự nguyện để hắn cởi hết váy áo mà vuốt ve. Nhớ lại cái đêm điên cuồng đó, tâm can Hy Bình bất chợt nóng lên bừng bừng.
Hy Bình lơ mơ thiếp đi, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười sung sướng. Đột nhiên nghe thấy tiếng gọi "A Ngưu!", thì ra Lãnh Như Băng gọi hắn sang ăn cơm.
Phòng Lãnh Như Băng chỉ khép hờ, khẽ đẩy cửa đã bật mở. Lãnh Như Băng vẫn đeo mạng kín mít, cúi đầu vẻ không thèm nhìn hắn. Trong đầu Hy Bình thoáng ý định xin lỗi xong lại phẩy tay bỏ qua. Nhìn cơm canh trên bàn hầu như chưa đụng tới, hắn ngồi ngay xuống ăn ngấu nghiến, bộ dạng còn xấu hơn cả khuôn mặt xấu xí hắn đang phải mang.
Hy Bình đang nhồm nhoàm nhai nuốt ngon lành, Lãnh Như Băng chợt hét "Có độc!" đoạn ngã vật xuống giường. Hắn kinh hoàng lao vội đến, lật ngửa nàng ra, cởi bỏ mạng che. Khuôn mặt tuyệt thế của lãnh Như Băng tái nhợt như sáp, Hy Bình ra sức lay gọi nhưng nàng như đã chết, không hề có chút phản ứng nào.
Cuối cùng hắn cũng phải đầu hàng, ngồi thừ ra nghĩ thế là hết rồi, cơm canh ấy ta cũng đã ăn phải, không biết bao lâu nữa cũng sẽ chết như cô ta?
Hắn nghĩ ngay tới Phượng nhi, đến cha mẹ và bạn bè ở Hoàng Sơn thôn, còn Lôi Long và Tứ Cẩu hai huynh đệ cũng đang rong ruổi trên đường như hắn, sau cùng là đệ đệ vả tiểu muội nhiều năm qua chưa gặp, lòng tràn ngập bi thương. Mình mới mười tám tuổi đầu, sau lão Trời kia lại bắt chết sớm vậy?
Thế rồi qua một lúc lâu vẫn không thấy có vẻ gì là trúng độc, dần dần hắn vui sướng đến muốn nhảy cẫng lên.
Cớ làm sao ta lại không bị độc? Mà trúng độc nghĩa là thế nào? Nghĩ mà chẳng hiểu là gì. Hình như cha đã nói rằng ta không sợ độc vì có gì đó trong máu, có lẽ là đúng như vậy!
Hà, con người thiên tài như ta thì làm sao phải sợ mấy thứ độc dược lẻ tẻ! Giả dụ như ta cắt thịt… Hừ, có đau không nhỉ? Liệu có giải được độc không?
Cũng chẳng biết là nhớ đến trách nhiệm bảo tiêu, tự nhiên nổi máu yêng hùng hay đột ngột thương hoa tiếc ngọc mà Hy Bình nghĩ ngay đến chuyện chích máu giải độc cho Như Băng.

Hắn nghiến răng rút Liệt dương chân đao nhưng lại nghĩ cây đao này quá cùn, phải cắt đi cắt lại mới rách được thịt, thế thì đau chết mất! Chợt nảy một ý, hắn rút cây kiếm trong người Lãnh Như Băng ra. Ngắm nhìn cây kiếm sáng loa, hắn chau mày, nhắm nghiền hai mắt lại rồi siết lên cổ tay một đường. Đau một chút, máu bắt đầu chảy, nhưng chỉ mấy giây sau lại đông cứng không chảy tiếp nữa.
Mẹ ơi, khi cần nó chảy thì nó không chảy, khi không cần nó chảy thì chỉ một quả đấm nhẹ cũng hộc đầy một mồm máu! Hy Bình bực dọc, lại cầm kiếm cắt sâu thêm một ít, đoạn ném kiếm xuống đất, lấy một chiếc bát sạch hứng vào, dùng hai ngón tay nặn vào vết cắt cho máu chảy nhanh thêm.
Đến khi nặn ra được chừng nửa bát máu hắn mới hít dài một hơi, cạy đôi môi đang mím chặt của Lãnh Như Băng ra đổ hết vào, đoạn lầm rầm thành tâm cầu nguyện: "Cầu cho cô nương vì đại nghĩa xả thân của ta mà cảm động sống lại!"
Đôi mắt hắn nhìn chăm chăm vào khuôn mặt khả ái nghiêng nước nghiêng thành của Lãnh Như Băng, quả nhiên hai má nàng dần hồng lên. Lòng rộ lên niềm vui, Hy Bình reo to, tự đắc ta là thiên tài bậc nhất!




Lãnh Như Băng rên khẽ một tiếng, mở mắt, đôi con ngươi diễm lệ ngơ ngác nhìn Hy Bình. Hắn vui sướng như mở cờ trong bụng, cúi đầu hôn chụt một cái lên môi nàng: "Cám ơn trời đất, cô nương đã tỉnh rồi!"
Lãnh Như Băng chưa hết ngạc nhiên vì không còn mạng trên mặt, lại bị kẻ vô lại kia hôn ngay vào môi, nàng giật mình ngồi ngay dậy, lạnh lùng: "Ngươi đã làm gì ta vậy?"
Hy Bình hiểu điều nàng muốn hỏi là có phải sau khi nàng bị hôn mê bất tỉnh hắn đã làm việc gì bỉ ổi không. Tuy nhiên niềm vui khi thấy Lãnh Như Băng phục hồi đã làm hắn trở nên rộng lượng, Hy Bình vui vẻ:
- Ta có làm gì đâu, thấy cô nương trúng độc lăn ra đó nên đã cho cô uống một nửa bát máu thôi mà!
Lãnh Như Băng lúc này mới thấy vị tanh trong miệng, kinh hoàng đến quên cả hỏi han đầu đuôi, chỉ trừng mắt lên: "Ngươi cho ta uống máu của ai?"
Hy Bình giơ cánh tay trái của mình lên, đắc ý: "Máu của ta, ngạc nhiên chưa!"
Lãnh Như Băng không hề cảm động, chỉ ôm bụng như muốn oẹ ra ngay, nhưng rốt cuộc không thể ọe nổi. Nàng chằm chằm Hy Bình hồi lâu mới nói: "Máu của ngươi có thể giải độc?"
Hy Bình vênh mặt: "Chuyện nhỏ! Ta là." Nhìn ánh mắt đầy phật ý của Lãnh Như Băng hắn mới đổi giọng: "Ta cũng không rõ nữa, ta thấy mình không bị trúng độc mới thử cho cô uống máu của ta, không ngờ lại có hiệu nghiệm."
Hắn nói thế cũng chẳng có gì sai. Hy Bình đâu có biết mấy năm trước hắn đã tình cờ được uống máu rắn nghìn năm tuổi, toàn bộ cơ thể đã trở nên vạn độc bất xâm, bởi vậy máu sinh ra trong người hắn cũng có công hiệu giải độc. Nhưng thứ máu này người khác uống vào thì chỉ công hiệu được có một lần, nếu Lãnh Như Băng trúng độc lần nữa, hắn lại phải cắt cổ tay một lần, thế thì quá thảm thương rồi!
Thấy đôi mắt Hy Bình lim dim ngắm nhìn, Lãnh Như Băng chợt nổi điên, gằn giọng: "Ngươi ngắm đủ chưa?"
Hy Bình nhảy xuống giường, đi mấy bước lại ngoái đầu nhìn về phía sau, cúi khom người nhìn lom lom vào mặt Lãnh Như Băng đến khi cả khuôn mặt nàng đỏ lên mới mỉm cười: "Còn chưa đủ!"
Lãnh Như Băng hết cách đành lạnh lùng: "Ngươi nhìn lắm thế, không sợ bẩn mắt à?"
Hy Bình nhớ ngay đây là câu hắn từng nói ở Quần Phương Lầu, giờ đây lại được Như Băng đem ra ném trả, cười thầm nghĩ bụng vô ích thôi, da mặt lão tử dao thái thịt cũng không băm được đâu! Đoạn thản nhiên đáp: "Mặt này là của cô chứ có phải của ta đâu? Đợi lúc cô xóa đi, chẳng phải lại sạch sẽ hay sao?"
Lãnh Như Băng chịu thua, lại kéo mạng trùm lên mặt. Hy Bình nhìn mà ngán ngẩm, nghĩ thầm dung nhan đàn bà không phải sinh ra để cho đàn ông ngắm sao? Sao lại phải đậy điệm phiền phức vậy?
Bên ngoài chợt có tiếng động khẽ, hai ngươi chột dạ nhìn nhau. Lãnh Như Băng nhanh chóng nằm xuống giường, Hy Bình cũng phủ phục trên đất như bị trúng độc.
Cửa mở, hóa ra là đám đại hán sống sót lúc nãy. Gã đầu lĩnh cười khả ố: "Hai cẩu tử chúng bay, tưởng múa may mấy kiếm là thoát được tay ta chắc! Đợi Thiếu chủ phát lạc xong con kia, ông đây sẽ cho cả hai đứa biết tay!
Chín tên đi theo cùng cười lên hô hố. Tiếng cười đang giòn giã bỗng ngưng lại giữa chừng, hóa ra Lãnh Như Băng đang nằm bất động trên giường đột nhiên mở mắt, bay từ mặt giường lên trên đầu cả bọn, mười móng tay sắc nhọn bắn ra mười luồng khí mù trắng nhạt thẳng vào người chín tên, riêng tên đầu sỏ lãnh gọn hai luồng.
Chỉ thấy chín gã đàn ông cao lớn như thoắt bay từ cực nam sang cực bắc, không ngớt giãy lên đành đạch tựa hồ toàn thân đang ngâm trong băng giá. Lãnh Như Băng bay trở lại giường ngồi xuống, ngiêm giọng:
- Ta không muốn các ngươi chết ngay, thế thì nhẹ nhàng cho các ngươi quá. Trúng Hàn băng chỉ của ta, không có người có nội lực cao siêu ép hàn khí ra thì các người chỉ nằm mà chờ chết. Cút ngay, về xin Thi tiểu tử ra tay xem hắn có cứu các ngươi không?
Không đợi Lãnh Như Băng nói hết, chín tên đại hán đã không còn thấy trong phòng. Thật bất ngờ, Lãnh Như Băng cũng run lên dữ dội. Vốn nàng vừa phải vận hết công lực phóng ra "Hàn băng chỉ" nên Địa táng hoàn trong cơ thể lập tức nổi dậy phát tác.
Giá lạnh mỗi lúc một xâm chiếm khó thể cầm cự nổi, Lãnh Như Băng gắng gượng lết đến dựa vào tường, hai tay ôm vai run lên bần bật. Hy Bình nằm im như chết từ nãy đến giờ, thấy "địch nhân" đã rút hết mới bật dậy ra khỏi phòng, giây lát sau cầm Liệt dương chân đao đi vào, hùng hồn:
- Sau này chúng ta sẽ ở chung, cô nương nằm giường, ta nằm đất. Nếu không làm vậy, ta lo chúng sẽ hạ độc cướp cô đi mà ta không biết. Chỉ cần ta biết, bọn chúng đừng hòng làm gì nổi ta(!)
Lãnh Như Băng thốt lên mấy tiếng phản đối, Hy Bình ngang nhiên: "Cho dù cô nương đẹp như thiên tiên còn ta thì háo sắc, nhưng cô nương yên tâm đi, từ đây đến Trường Xuân Đường ta thề không đụng vào cô nương, bởi nhiệm vụ của ta bây giờ là bảo vệ chứ không phải đùa cợt. Sau khi đến Trường Xuân đường hãy đề phòng ta, cô nương xinh đẹp ạ!
Lãnh Như Băng nghĩ, mạng che mặt đã bị hắn cởi bỏ, vậy thì cũng chẳng cần gì phải giấu diếm nữa. Thái độ hắn ta có vẻ đáng tin, mà khi hắn đã định thì liệu có ai ngăn nổi hắn? Hơn nữa, kẻ thối tha này cũng có lúc phải dùng tới, đâu chỉ là tay phu xe?
Không hiểu tại sao nàng lại cảm thấy tin tưởng Hy Bình, có lẽ vì cái chí khí kiên định toát ra trong mắt khi hắn nói ra những lời ấy. Giây phút đó, bản năng vi diệu của phụ nữ chợt mách bảo, gã trai trước mặt hoàn toàn có thể bảo vệ được nàng.
Ngày hôm đó họ lại mua xe ngựa, cho dù không hào hoa và chắc chắn như cỗ xe trước nhưng cũng đủ sức chịu đựng suốt chặng đường. Đầu tiên tâm tình của hai người còn nặng nề, nhưng mấy ngày sau không thấy động tĩnh gì của Địa Ngục Môn, lòng Hy Bình dần dần nhẹ nhõm, bắt đầu vừa đánh xe vừa ngủ gà ngủ gật. Đôi lúc hắn tìm cớ nói chuyện với Như Băng, nhưng Như Băng như đã quên biến cố trong phòng trọ, đến nửa câu cũng chẳng thèm đáp lại.
Thoạt tiên Hy Bình cũng đôi chút bực dọc, sau lại nghĩ cô ả dẫu sao cũng chỉ là kỹ nữ, lúc không thích thì im như thóc, khi bực bội lên có thể chửi bới mấy câu, chấp trách làm gì cho mệt! Hắn không dám nói ra thành tiếng suy nghĩ này, hoàn toàn không phải vì sợ Lãnh Như Băng cho một cái bạt tai, mà vì sợ nếu cô ả tức chết đi thì không ai có thể khôi phục khuôn mặt tuấn tú cho mình nữa.
Thành ra suốt dọc đường Hy Bình cứ phải nuốt tức vào lòng. Cuối cùng hắn lại tìm ra một cớ tự an ủi, cô nàng đẹp tựa tiên nữ như vậy, mình bắt nạt để cô ta tức chết thì chẳng phải là phí công Tạo hóa lắm ru?
Sau đêm hôm đó, không thấy bóng dáng Địa ngục môn nữa, nhưng Lãnh Như Băng không một chút khinh suất. Thân thể nàng mỗi lúc một lạnh đi, không biết còn có thể trụ được bao lâu. Nếu Địa Ngục Môn lại chặn đường khêu chiến, có khi chỉ vài chiêu là nàng đã cứng như tượng gỗ rồi.
Lãnh Như Băng tin chắc Địa Ngục Môn vẫn đang đợi cho nàng lạnh đến kiệt sức mới xuất hiện chế phục nàng. Khi đó kẻ thối tha kia liệu có thể làm được cái gì?
Nàng nghĩ suốt đường mà không thể đoán nổi. Gã chết tiệt kia giả vờ không có võ công hay sự thực không biết gì về võ công? Xem ra hắn đúng là không biết chút gì về võ công thật, nhưng khi ở Quần Phương Lầu, làm sao hắn lại có thể một chiêu chế phục Địa Kiệt? Lúc đó cả trăm con mắt đều trông thấy, đâu chỉ có mỗi mình nàng?
Mà cũng đúng, thực ra nàng vẫn chưa hiểu gì về hắn. Có lúc hắn đích thị là một tên vô lại, có lúc ngây thơ như cậu bé, lúc lại đường đường một đấng anh hùng. Càng không thể hiều là tại sao hắn không sợ độc, lẽ nào máu của hắn lại là linh dược có thể giải độc được? Rốt cuộc hắn ta là quái vật gì vậy?
Hắn mang đến cho nàng may hắn hay tai hoạ. Hắn nói hắn nhất định bảo vệ nàng, liệu hắn có thể bảo vệ nàng không?

Chương 13: Cho nàng hơi ấm

Hy Bình và Lãnh Như Băng tiếp tục lên đường.
Xiêm áo Lãnh Như Băng mỗi ngày một dày thêm, cái lạnh cứ càng lúc càng khó chống đỡ. Mỗi đêm xuống, nàng cuộn mình vào mấy lớp chăn bông mà vẫn run lên cầm cập, còn Hy Bình lại cởi trần ra nằm ngủ ngon lành trên đất. Một gian phòng, hai khung cảnh trái ngược hoàn toàn.
Hy Bình đã nhận rõ hoàn cảnh hiện tại của Lãnh Như Băng nên chỉ chăm chú đánh xe, không ngủ gật cũng không lòng dạ nào mà hát nữa. Hắn biết rõ, nếu như không nhanh đến Trường Xuân Đường thì mỹ nhân chỉ có mỗi con đường chết. Hy Bình vừa thúc ngựa đi vừa lẩn thẩn nghĩ, hình như không chỉ trần gian mà địa ngục cũng thích người đẹp, Diêm La Vương đang vì bản thân và dân chúng cõi âm mà ra sức nhập khẩu càng đông mỹ nhân càng tốt.
Hy Bình lại một lần nữa cảm thấy mình quả là thiên tài, bởi hắn là người duy nhất trong thiên hạ hiểu rõ lý do làm sao hồng nhan lại hay bạc mệnh.
Thế nhưng, khi trở lại với thực tại thì có mấy chuyện thiên tài Hoàng Hy Bình lại nghĩ mãi không ra.
Hắn không hiểu giữa Lãnh Như Băng và Thi Trúc Sinh có ân oán gì, cớ sao Thi Trúc Sinh lại tìm trăm phương ngàn kế ngăn cản Lãnh Như Băng đến Trường Xuân Đường. Hắn cũng không thể lý giải nổi vì sao Lãnh Như Băng lại lâm vào tình cảnh như vậy.
Dẫu là nguyên cớ gì thì hắn cũng muốn bảo vệ người đẹp đến nơi an toàn. Ham muốn ấy theo thời gian đã dâng đến tột bậc, trong tim Hy Bình hừng hực chí khí, cả tâm lẫn trí đều ở vào trạng thái sẵn sàng chưa bao giờ có trong đời.
Hắn giờ đây không còn là vô lại, cũng không là cậu bé, thậm chí cũng không phải là anh hùng gì cả, mà chỉ là một trang nam nhi, một trang nam nhi kiên quyết bao bọc, bảo vệ một cô nương yếu đuối đến cùng. Cho dù đó là Lãnh Như Băng hay một nữ nhân không quen nào đó cũng như thế cả thôi. Nam nhi khi đã hứa, có chết cũng không lùi!
Thấm thoắt nửa tháng tiếp theo, họ đã đến được Cửu Long Sơn. Lãnh Như Băng biết, sở dĩ có tên Cửu Long bởi đường qua núi quá ư ngoằn ngoèo, xe ngựa phải mất một ngày một đêm mới tới chân đèo bên kia. Qua được ngọn núi này, đường về Trường Xuân Đường không còn trở ngại gì nữa .
Khi Hy Bình đánh xe vào núi, trăng đã lên cao giữa trời. Núi rừng yên tĩnh, chỉ có gió lay cây nhè nhẹ, vạn vật như đã chìm vào giấc ngủ.
Cho dù cả ngày vất vả nhưng Hy Bình không hề ngủ gật, vẫn ngồi trên xe cảnh giác nghe ngóng bốn xung quanh. Bỗng thấy chim muông nhốn nháo, hắn biết cuối cùng địch nhân cũng ra tay.
Lãnh Như Băng trong xe chợt run lên một cái.
Tay trái Hy Bình đặt trên Liệt dương chân đao, tai phải thúc ngựa chạy tiếp. Con ngựa vừa nhấc được hai chân trước bỗng đứng sững lại, quơ vó loạn trong không trung mấy cái mới đặt xuống đất, mồm mũi không ngừng thở phì phò.
Nguyên lai, bốn bề cỗ xe đuốc bỗng rực sáng, người Địa Ngục Môn tiến ra từ tứ phía. Không xa phía trước là Thi Trúc Sinh đang đứng mỉm cười. Mấy bó đuốc được ai đó ném lên trên mui, cỗ xe lập tức bốc cháy.
Lãnh Như Băng nhảy khỏi xe, Hy Bình cũng nhảy xuống, quay đao thúc vào mông ngựa, con ngựa hí vang chạy thẳng về phía trước. Nhân lúc Thi Trúc Sinh né tránh, Lãnh Như Băng rút kiếm công thẳng vào gã. Tam Kiệt phía sau Thi Trúc Sinh lập tức nhảy tới, cây côn trong tay Địa Kiệt vung lên chặn ngang khiến nàng phải lui về. Bình thường thì Địa Kiệt chẳng đáng địch thủ của Lãnh Như Băng nhưng giờ đây toàn thân nàng lạnh toát, động tác vừa yếu đuối vừa chập chạp, chỉ chạm nhẹ vào côn tay cầm kiếm đã run bắn, tim đập thình thịch, đành không thể không quay về cạnh Hy Bình.
Chưa kịp đứng vững, mắt Lãnh Như Băng bỗng hoa lên, hai chân nhũn lại chực quỵ xuống. Hy Bình đổi đao sang tay trái, giơ tay phải quàng chặt eo lưng nàng. Nhận ra Lãnh Như Băng đang run lên cầm cập, tim hắn chợt nhói lên đau đớn.
Lãnh Như Băng đã nửa tỉnh nửa mê, không giẫy nẩy lên như thường ngày mà theo bản năng nép sát vào Hy Bình. Một luồng nhiệt khí mơ hồ ấp áp truyền sang, nàng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Thấy người đẹp lạnh như băng tự nhiên lại có vẻ dựa dẫm vào hắn, lòng Hy Bình sôi lên rạo rực, cúi xuống hôn ngay lên trán nàng, nói nhỏ: "Lạnh lắm phải không? Đừng lo, ta sẽ đem nàng tới Trường Xuân Đường, đến được đó thì nàng sẽ không còn lo gì nữa!"
Lãnh Như Băng cứ chúi vào vai hắn im lặng. Thi Trúc Sinh ngược lại cười lên ha hả:
- Các người đi không nổi đâu, mà có đi thì tiện nhân kia cũng không sống quá hai ngày nữa! Phí quá phí quá, nếu biêt thân không động võ thì còn có thể sống được thêm ba tháng. Công lực của ả sắp cạn hết rồi, tốt nhất ngươi hãy trao ả cho ta để ta phát lạc, như vậy ả có mất đi võ công thì chí ít cũng giữ được mạng, không đến nỗi hồng nhan bạc mệnh.
Lãnh Như Băng ngẩng đầu, mở đôi mắt đẹp tuyệt trần nhìn lên Hy Bình, đoạn ghé sát môi vào tai hắn nhỏ nhẹ:
- Ta có chết cũng không thể để hắn chiếm đoạt, ngươi hiểu không?
Hy Bình trầm lắng ngắm nhìn khuôn mặt mỹ lệ của nàng, đoạn quay sang Thi Trúc Sinh bật cười khà khà. Điệu cười quái đản cùng bộ mặt xấu xí của hắn, dưới ánh sáng mông lung của đuốc thật chẳng khác nào ác quỷ hiện hình.
Thủ hạ Địa Ngục Môn chợt cảm thấy sống lưng lành lạnh, dường như tà ma đang từ đâu kéo đến vây bốn xung quanh. Hết thảy đều rùng mình kinh hãi, kinh hãi nhất lại chính là Địa Kiệt. Tại Quần Phương Lâu khi đối mặt với Hy Bình, hắn đã một lần nếm cái cảm giác này.
Đôi tay đang cầm côn sắt bỗng nhiên rung lên lẩy bẩy. Hy Bình nhìn một lần nữa Lãnh Như Băng, đoạn cúi xuống đặt lên trên môi nàng một nụ hôn, ôn nhu nói:
- Đồ ngốc, có ta ở đây mà! Ta sẽ đưa nàng đến Trường Xuân Đường, lẽ nào mấy tên nhãi nhép này lại có thể làm ta sai lời? Nàng hãy tự đứng lên được không? Chỉ mấy phút thôi, hoặc là chỉ mấy giây cũng được!
Lãnh Như Băng nhắm mắt lại dưới nụ hôn của Hy Bình. Ánh mắt tà ma của hắn xem ra còn lạnh hơn băng giá, vậy mà nàng lại cảm thấy thật dịu dàng. Nàng dần bình tĩnh trở lại, khí lạnh cũng lui đi. Một cảm giác khác lạ chợt nhen nhóm trong lòng, có cái gì trong đáy mắt Hy Bình làm nàng không thể từ chối nụ hôn của hắn.
Hy Bình ngước lên, nhìn găm vào Thi Trúc Sinh, điềm đạm:
- Nhà ngươi đang muốn hoan lạc? Đi đi, hãy đi tìm cô nương khác. Lãnh Như Băng đã thuộc về ta, cô ta có hoan lạc thì chỉ với ta chứ không phải là với ngươi. Địa Kiệt, tay ngươi làm sao vậy?
Khuôn mặt Thi Trúc Sinh trầm xuống lạnh lùng: "Làm phách ghê nhỉ! Đây không phải Quần Phương Lầu, bất cứ thuộc hạ nào của ta cũng có thể thắng ngươi. Có muốn thử không?"
Lãnh Như Băng đã tách khỏi lòng Hy Bình. Liệt dương chân đao rời vỏ, khởi thế "Tuyệt đao tỏa hồn", một luồng sát khí bao trùm cả màn đêm. Trong giây lát, lũ lâu la Địa Ngục Môn đều cảm nhận một sức mạnh ghê gớm đang ập tới, tưởng chừng cây đao trong tay Hy Bình đã hóa ra hàng chục đao, đang băm vằm từng kẻ một.
Tà khí trong mắt Hy Bình càng ngày càng đậm đặc, bầu không khí ma quái nhấn chìm cả màn đêm, Hy Bình lạnh lùng: "Ngươi thử đi một lần cho biết!"
Thi Trúc Sinh trừng mắt nhìn khuôn mặt xấu xí, chợt cảm thấy toàn thân ớn lạnh, gã cắn răng hô: "Tam Kiệt!"
Tam Kiệt nghe lệnh chủ nhân, bủa ra ba phía vây lấy Hy Bình và Lãnh Như Băng, Địa Kiệt ở phía sau lưng, Nhân Kiệt bên trái, Thiên Kiệt trước mặt.


Lãnh Như Băng chợt lên tiếng: "Bọn chúng định dùng tuyệt chiêu "Hợp thần nhất kích".!
Nàng chưa dứt lời, Nhân Kiệt hô to một tiếng, bay vụt lên không. Đến giữa chừng hắn bất ngờ quay ngược thành thế đầu dưới chân trên, hai tay bổ thẳng vào thiên linh cái Hy Bình. Địa Kiệt và Thiên Kiệt không chậm trễ cùng ra tay, côn sắt của kẻ trước đánh vào sau lưng, kẻ sau vung kiếm bắn ra mười ba đóa hoa nhằm vào giữa ngực hắn.
Liệt dương chân đao trên tay Hy Bình đột nhiên toả sáng. Hắn lùi lại nhanh như chớp, quay người vung tay. Trong tiếng sấm ầm vang, cây đao trong tay Hy Bình bắn ra vô vàn đốm lửa tới trước mặt Địa Kiệt. Chưa dứt chiêu đao, hắn lại xoay người xông lên phía trước, đúng lúc Nhân Kiệt từ trên trời lao xuống.
Cây đao trong tay Hy Bình vạch một đường sáng lóe trong đêm, từ trên bổ xuống xé đôi Nhân Kiệt, dư lực còn đủ hất hai mảnh thi thể bắn sang hai bên, máu phun tung toé bốn bề.
Hy Bình lại nhanh như cắt dịch sang ngang đón lấy kiếm Thiên Kiệt, trở ngang đao lia liền ba nhát, đoạn lui về cạnh Lãnh Như Băng. Hồng quang tan biến, tiếng sấm cũng im bặt.
Người quan chiến còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Nhân Kiệt đã tách thành hai mảnh, Địa Kiệt như lần trước ngã gục trên mặt đất, Thiên Kiệt đứng ngây ra một chỗ, kiếm trong tay chỉ còn lại chuôi.
Những đoạn kiếm côn vụn nát vương vãi khắp nơi. Hy Bình quay sang Lãnh Như Băng, trầm giọng: "Hãy giúp ta lau sạch máu trên mặt! Ta không muốn giết nó, chỉ vì nó cứ lao đến trên đầu. Ta đã toan thu đao về, nhưng nếu thu đao về ta cầm chắc cái chết. Ta không muốn giết người nhưng cũng không muốn bị người giết!
Hy Bình nhấn mạnh câu cuối cùng. Đêm đen lại bao trùm tĩnh mịch.
Thi Trúc Sinh mặt tái mét, trân trân nhìn Hy Bình vẻ không thể tin nổi rồi đột nhiên lui lại khoát tay: "Rút!"
Cả lũ Địa Ngục Môn theo hướng ngựa chạy vừa nãy rút đi. Phút chốc con đường quanh co chỉ còn Hy Bình và lãnh Như Băng hai người.
Lãnh Như Băng bỗng nhiên khuỵu xuống. Hy Bình hốt hoảng đưa tay đỡ nàng dậy, giật mình vì cảm giác đang ôm một cục băng. Hai hàm răng của Lãnh Như Băng đánh vào nhau lập cập, giọng run lên: "Ta. ta lạnh. lạnh lắm!"
Hy Bình theo thói quen ôm ghì Lãnh Như Băng vào lòng, đôi tay nàng cũng bất giác ghì chặt cổ hắn. Cảm giác ấm áp khó tả lại bắt đầu truyền sang, Như Băng đã không thể cự tuyệt nữa.
Một tay Hy Bình vừa ôm vừa nâng Lãnh Như Băng, tay kia nắm chặt Liệt dương chân đao. Cho dù vất vả như vậy nhưng hắn không cảm thấy mảy may mỏi mệt, chỉ mong tìm một hang động nào đó lánh tạm, tới sáng lại đi.
Lò dò một lúc lâu, cuối cùng hắn cũng tìm ra một hang động. Cửa động rộng chỉ chừng một thước, nhưng lại cao đến hơn ba thước. Vào trong mấy bước, lòng động mở ra rộng rãi, mặt đá bằng phẳng còn vương mấy mảnh vải, xem ra thường xuyên có người đến trú ngụ. Hy Bình vui mừng thầm nhủ "Ta gặp may rồi!"
Hắn đặt Lãnh Như Băng nằm xuống rồi nói: "Ngủ đi, ngày mai sẽ ổn!"
Lãnh Như Băng nghe lời nhắm nghiền hai mắt. Hy Bình tới cạnh cửa động ngồi xuống, tận tụy giữ tròn vai người bảo hộ.
Nhưng hắn ngồi chưa ấm chỗ, Lãnh Như Băng bên trong đã lại kêu lạnh. Tới gần hắn mới thấy nàng đã mê man rồi. Lúc này không thể tìm đâu ra lửa, cũng chẳng có chăn màn gì. Nghĩ đi nghĩ lại hắn chỉ nhớ ra phương pháp cổ xưa, dùng thân thể để sưởi ấm cho thân thể.
Nghĩ sao làm vậy, Hy Bình lập tức cởi tấm áo lạnh cóng trên mình Lãnh Như Băng. Khi bộ ngực trắng muốt đầy đặn lộ ra, hắn chút nữa không còn giữ được tự chủ. Hy Bình nuốt nước bọt ừng ực, cắn răng trấn áp dục hỏa, đoạn nằm xuống ôm chặt nàng vào lòng.
Hai tấm thân dính chặt lấy nhau như nam châm. Thiên dương chi khí của Hy Bình tự nhiên sôi lên, qua ngực Hy Bình truyền sang ngực Như Băng, ào ạt đổ vào cơ thể nàng. Không biết bao lâu, Lãnh Như Băng chợt tỉnh lại.
Đầu tiên nàng cho Hy Bình một bạt tai, đoạn nắm tay đấm thình thịch vào ngực hắn, tiếp đó giãy giụa hét lên: "Đồ thối tha! Ban nãy còn tốt như thế, bây giờ lại giở trò bỉ ổi!"
Lòng Hy Bình chợt chua chát vì cảm giác oan ức, chỉ nhếch mép cười: "Đừng động đậy có được không? Cô cứ cử động như vậy, khéo ta không kìm được lại bỉ ổi thật đấy!"
Lúc này Lãnh Như Băng mới nhận ra cái "của nợ" giữa hai chân hắn cứng như sắt đang thúc vào đùi. Nàng sợ đến rúm người, chỉ giương cặp mắt nhìn hắn giận dữ. Hy Bình chợt khẽ vuốt ve tóc nàng, nhẹ giọng: "Ta xả thân vì nàng, còn dùng cả ngực sưởi ấm cho nàng, thế mà nàng lại bạt tai ta, còn wánh ta tối tăm mặt mũi. Nàng xem, nàng có vong ân bội nghĩa không?"
Lãnh Như Băng nức nở: "Ngươi nhân lúc người ta mê man lột hết xiêm áo, còn hèn hạ chiếm đoạt ta, lại còn. lại còn."
Hy Bình cười: "Ta đâu có chiếm đoạt nàng, chính nàng đã chiếm đoạt ta đó! Bộ ngực này của ta chỉ Phượng Nhi có quyền chiếm hữu, bây giờ nàng đã được hưởng trọn vẹn. Lẽ nào nàng chưa thoả mãn, hay là nàng còn đòi hỏi gì hơn?"
Lãnh Như Băng như chợt quên tình cảnh hiện tại, nhìn găm vào Hy Bình: "Ngươi cứ suốt ngày Phượng nhi Phượng nhi, rốt cuộc cô ta là ai?"
Hy Bình ngạc nhiên: "Hôm trước nàng nghe mà không thèm hỏi, sao bây giờ lại hỏi vậy?"
Lãnh Như Băng nổi xung: "Trả lời ta mau!"
Hy Bình đắc ý: "Nàng là con gái Lôi tổng tiêu đầu, là vợ cả của ta. Nếu nàng đồng ý thì có thể làm vợ hai!"
Lãnh Như Băng lập tức đẩy mạnh vào ngực Hy Bình, lạnh lùng: "Ai thèm làm vợ đồ thối tha nhà ngươi? Buông ra!"
Hy Bình không ngờ nàng nói trở mặt là trở mặt ngay, tức giận gào lên: "Cấm không động đậy, nếu còn động đậy là ta chiếm đoạt luôn đấy!"
Lãnh Như Băng bỗng nằm yên chúi đầu vào ngực Hy Bình, nước mắt tuôn rơi lã chã, không lâu sau nàng đã ngủ say.
Mí mắt Hy Bình cũng dần dần nặng trịch.

Chương 14: Trăng vẫn chưa tròn

Thi Trúc Sinh không hề thoái lui. Con người gã chưa đạt mục đích thì chưa từ bỏ dã tâm, chưa phải lúc cùng đường, gã không thể để cho cơ hội ngàn vàng tuột mất. Chỉ cần còn có một chút hi vọng thì gã cũng cố níu kéo đến cùng.
Theo gã dự đoán, Lãnh Như Băng giỏi lắm cũng chỉ trụ được hai ngày, bởi thế trong hai ngày đó gã phải tìm cách bắt sống nàng.
Có điều, dùng võ bây giờ e không đắc sách. Tiểu tử quái dị kia đã một hơi đánh bại "Hợp thần nhất kích" của Tam Kiệt, chuyện mà cả Thi Trúc Sinh cũng khó lòng làm nổi. Dùng độc dược cũng không ổn, năm thủ hạ của ý trúng "Hàn băng chỉ" đang nằm rên la chờ chết. Tại sao lại là năm? Bởi đầu lĩnh Triệu Hoài vì trúng liền hai mũi Hàn băng chỉ đã mất mạng giữa đường, còn ba đứa nữa sau khi Thi Trúc Sinh từ chối cứu chữa đã rút đao tự tận.
Không phải Thi Trúc Sinh không thể cứu chúng, mà đúng như Lãnh Như Băng tiên liệu, gã không muốn phí công lực để cứu lũ tép riu. Những thứ không còn giá trị, tốt nhất là biến cho nhanh khỏi thế giới này!
Bắt đầu từ năm mười tám tuổi, Thi Trúc Sinh ôm mộng xưng bá võ lâm, khôi phục tiếng tăm của Địa Ngục Môn ngày trước. Gã không muốn giống cha mình, bình bình sống ngày này qua ngày khác đến hết đời, gã muốn võ lâm phải cung kính tung hô, Địa Ngục Môn của gã phải tránh được tiếu danh "Quý tộc mạt vận". Thi Trúc Sinh không muốn dựa vào dòng dõi mà khoác lên thân mình cái tên "Võ lâm thất công tử", gã muốn dựa vào thực lực chính mình để chinh phục võ lâm.
Cha gã đã bạc nhược không nên trò trống gì, còn Thi Trúc Sinh gã nhất định phải làm nên chuyện!
Thi Trúc Sinh có hơi coi thường cha mình, nhưng gã cũng không thể không khâm phục ông, bởi Thi Viễn đúng là gã si tình nhất trong thiên hạ. Ngay khi gặp Diệp Duyên Thuần mẹ gã ông đã bất chấp tất cả theo đuổi đến cùng, cho đến khi lấy được bà làm vợ.
Suốt cuộc đời, cha gã chỉ có một người đàn bà, chính vì mẹ gã mà cha gã đã không tu luyện Địa táng chi khí, bởi đó là thứ võ công rất không tốt đối với nữ nhân phối ngẫu. Cha gã không muốn làm tổn thương mẹ gã, cũng không muốn tìm kiếm thêm một người đàn bà thứ hai nào.
Khi Thi Trúc Sinh mười ba, mẹ gã qua đời, bằng ấy năm Thi Viễn không hề có ý định lấy vợ kế. Vì thế mà mặc dù coi thường, Thi Trúc Sinh cũng không thể không khâm phục cái si tình của cha mình.
Tuy nhiên còn mấy chuyện nữa gã lại không biết.
Khi Thi Viễn và Lạc Hùng tranh nhau Diệp Duyên Thuần, để có thể đánh bại Lạc Hùng, Thi Viễn đã bắt đầu tu luyện Địa táng chi khí, kết quả đã hại chết một người đàn bà khác, nhưng vì thế mà suốt đời Thi Viến không động đến võ công nữa. Còn Lạc Hùng đang si mê Diệp Duyên Thuần, sau khi tình cờ gặp Mộng Tình Nguyệt Nữ lại quay sang theo đuổi Mộng Tình, vì vậy mà Diệp Duyên Thuần mới nhận lời lấy Thi Viễn.
Thi Trúc Sinh không hế phục cha, không muốn vì một người đàn bà mà vứt bỏ sự nghiệp bản thân. Gã là Thi Trúc Sinh, cháu đích tôn của Địa Táng Vương, niềm hi vọng cuối cùng của Địa Táng Môn, sứ mạng của gã là làm cho Địa Ngục Môn phát dương quang đại
Bắt Lãnh Như Băng, dùng nguyên âm của nàng bồi bổ âm công bản thân là hi vọng của gã. Nhưng tên khốn kiếp Hy Bình đã đứng chen vào giữa, gã lại không nghĩ ra được cách nào nên phải kiên nhẫn chờ, chờ đợi một cơ may nào đó.
Lúc này, trăng đã ngả về tây. Từ dưới chân núi chợt vọng lên tiếng ngựa phi khi nhanh khi chậm, dần lại gần chỗ Thi Trúc Sinh ẩn nấp. Dưới ánh trăng sáng hiện ra hai con tuấn mã, trên lưng là hai thiếu niên nam nữ, nam trông làng nhàng, còn nữ thì vô cùng xấu xí.
Hai người cưỡi ngựa tới chỗ bọn Thi Trúc Sinh mai phục, không bao lâu đã đến ngay trước mặt chúng. Chợt thấy cỗ xe cháy giữa đường, cả hai nhìn nhau kinh hãi. Thiếu niên nhân nói bằng giọng non nớt: "Sư muội, ở đây vừa xẩy ra chuyện gì thì phải?"
Cô nương xấu xí xua tay: "Chúng ta chớ bận tâm quá làm gì, tốt hơn hết là đi cho mau!"
Hai người đang định thúc ngựa đi qua thì bỗng nhiên mấy chục người hai bên đường ập tới. Thi Trúc Sinh hiện thân, nhìn hai người cười nham hiểm: "Hai vị vội vàng làm gì, ta có chuyện muốn thỉnh cầu giúp đỡ!"
Nói xong phất tay ra hiệu, lập tức mấy chục thuộc hạ tản ra vây chặt hai người. Đôi huynh muội cũng ngay tức thì rút kiếm chuẩn bị chiến đấu.
Chàng thiếu niên nghiêm giọng: "Chúng ta không cừu không oán, hà tất phải nhìn thấy máu chảy. Các ngươi hãy tránh đường!"
Thi Trúc Sinh nhìn trăng rồi lại nhìn hai người, thản nhiên: "Trăng đêm nay sao mà đẹp thế! Ta không muốn đánh, chỉ nhờ hai người giúp một việc thôi. Bắt đầu nhé!"
Ba từ cuối là nói với thuộc hạ của gã. Bốn năm chục người ùa tới. Dưới ánh trăng, đao kiếm hoa lên loang loáng.
Võ công đôi huynh muội xem ra cũng không tồi, mấy chục tên Địa Ngục Môn một lúc vẫn không làm gì nổi, thậm chí còn bị thương đến bảy tám tên. Trận đấu diễn ra một lúc, bọn Thi Trúc Sinh tách được hai người ra, mỗi người bị cả mười mấy lâu la Địa Ngục Môn vây chặt, nhưng cả hai vẫn ngoan cường chiến đấu.
Lúc này Thi Trúc Sinh mới gật đầu với Nhị Kiệt hai bên, hai tên liền bay vào vòng chiến cùng tấn công thiếu nữ.
Thêm hai cao thủ, không bao lâu thiếu nữ bắt đầu đuối sức, tay chân luống cuống. Thi Trúc Sinh nhân khi nàng không để ý bất ngờ nhập nội điểm huyệt. Địa Kiệt giữ lấy cô nương đang chực ngã, Thi Trúc Sinh nhanh tay lấy ra một viên thuốc ấn vào miệng nàng.
Phía bên kia, chàng thanh niên đánh nhầu mấy đường kiếm rồi lao về phía sư muội, hét lớn: "Các ngươi vừa cho sư muội ta uống thuốc gì?"
Địa Kiệt chặn đầu ngăn chàng ta lại. Thi Trúc Sinh cười đắc chí: "Chỉ là một viên thuốc thông thường thôi, nhưng hai canh giờ sau nếu không giải độc thì chưa chừng sẽ chết, mà chết rất khó coi đó."
Gã ngừng giây lát rồi tiếp: "Nhà ngươi nên ngừng tay đi, bằng không đừng trách sư muội nhà ngươi tại sao lại chết!"
Thiếu niên chần chừ giây lát rồi nhét kiếm vào vỏ. Địa Kiệt đẩy cô nương xấu xí cho nàng. Thiếu niên đỡ sư muội, đoạn giơ tay toan giải huyệt. Thi Trúc Sinh vội ngăn lại:
- Ấy chớ, tốt nhất cứ để nguyên sư muội ngươi đấy, mang cô ta đi thẳng về phía kia. Chừng hai dặm nữa có một hang động, trong động có một người có thể cứu được cô ta. Cố mà cầu xin hắn ta, tạm biệt!
Lại một lần nữa Thi Trúc Sinh dẫn thuộc hạ biến mất trong đêm. Chàng thiếu niên lo lắng nhìn sư muội thở dốc, chàng không biết ban nãy bọn chúng đã cho sư muội uống gì, nhưng chắc chắn phải là thuốc độc.
Chàng bế sư muội lên, theo hướng Thi Trúc Sinh chỉ đi tới. Thân hình gầy gò như thế mà chàng bế một người chạy cứ như bay.
Đang ngủ chập chờn, chợt ngoài động có tiếng gọi, Hy Bình mở mắt thấy một thiếu niên gầy còm bế một cô nương đi đến. Hắn bèn lay Lãnh Như Băng dậy.
Lãnh Như Băng nghe có người, vội vàng ngồi lên mặc lại xiêm áo. Hy Bình cứ để mình trần đi ra cửa động, hất hàm: "Có chuyện gì vậy?"
Chàng thiếu niên sợ sệt: "Ta không phải là… Người ta bảo ở đây có người có thể cứu được sư muội ta khỏi độc. Ta đến nhờ các vị giúp đỡ."
Chàng nhìn nhanh vào động, đoán hai người này vừa ôm nhau nằm ngủ, quần áo còn vương vãi trên đất. Chắc chàng đã làm gián đoạn mộng Vu sơn nên người đàn ông kia đang có vẻ bực dọc.
Hy Bình vừa nghe đã khoát tay lia lịa: "Đi đi! Cái gì là thuốc giải độc? Ta đây không có!"
Chàng thiếu niên thất sắc: "Nhưng…"
Lãnh Như Băng đã mặc xong xiêm áo, đi đến trước mặt đôi huynh muội, hỏi: "Chúng ta chẳng có thuốc giải độc nào cả, tiểu huynh đệ nghe ai nói vậy?"
Chành thiếu niên kể lại toàn bộ sự việc, đoạn cầu khẩn: "Xin hai vị hãy nhón tay làm phước, không thì sư muội tôi chết mất!"
Lãnh Như Băng chau mày: "Tiểu huynh đệ có lửa không?"
Chàng thiếu niên đáp ngay: "Có!" Lãnh Như Băng liền phân phó: "Đặt cô ta xuống, đi tìm một ít củi khô vào đây nhóm lên, chúng ta cùng nhìn xem có cách gì không."
Chàng thiếu niên líu ríu làm theo, Lãnh Như Băng nói với Hy Bình: "Xem ra lại là thủ đoạn của Thi tiểu tử, hắn muốn ngươi dùng máu giải độc cho cô ta. Mà tại sao hắn biết máu ngươi có thể giải độc?"
Hy Bình không để ý chuyện đó, chỉ hỏi một câu: "Nàng còn lạnh nữa không?"
Nếu Lãnh Như Băng còn lạnh, hắn lại ôm nàng ngủ quách, việc gì phải quan tâm đến ai!
Lãnh Như Băng nghe câu hỏi, nghĩ đến chuyện vừa rồi lại điên tiết lên: "Không cần quan tâm đến ta!"
Hy Bình nhún vai: "Được thôi!" Đoạn đi đi lại lại mấy bước trước mặt Lãnh Như Băng rồi đứng ngay trước mặt nhìn găm vào nàng, trầm giọng: "Thật không cần ta quan tâm chứ hả?"
Lãnh Như Băng vênh mặt lên nhìn về phía cô gái xấu xí: "Kia có một nữ nhân đang cần ngươi quan tâm đấy, còn không bế cô ta vào, nhanh chân nhanh cẳng đi!"
Hy Bình cười cười: "Ta chỉ muốn bế nàng mà thôi!"
Lãnh Như Băng nổi cáu: "Đừng có mà mơ!"
Hy Bình còn muốn chọc tức Như Băng thêm nữa nhưng nhìn thấy nàng đã có vẻ tức giận thật sự nên hắn ngậm ngay miệng lại, kể ra biết dừng đúng lúc cũng là một cái tài của Hy Bình. Hắn đi lên mấy bước, cúi xuống nhấc cô nương kia đặt lên ổ cỏ trong góc động. Ánh sáng lờ mờ làm hắn không nhìn thấy khuôn mặt xấu xí của cô ta, mà thực ra hắn cũng không muốn nhìn, nhan sắc Như Băng đã quá đủ cho Hy Bình rồi.
Ngoái đầu lại thấy Như Băng vẫn đứng ở cửa động, Hy Bình lại nổi máu châm chọc, cười cười: "Ngoài đó gió to, cẩn thận không lại lên cơn lạnh đấy, không khéo ta phải cởi áo nàng trước mặt người khác thì gay!"
Lãnh Như Băng giật mình trừng mắt nhìn hắn nhưng không nổi cáu mà chỉ thở dài. Thực ra hắn có nói câu nào sai đâu, chỉ nghe mà phát tức thôi.
Trăng muốn tròn cũng phải đến rằm mới tròn được chứ!
Chàng thiếu niên ôm vào một bó cành khô, xếp trên nền đá, lấy hỏa tập nhóm lên. Lúc này hai bên mới nhìn rõ mặt nhau.
Lãnh Như Băng không che mặt, chàng thiếu niên nhìn nhan sắc của nàng mà không khỏi sững sờ, ngó sang khuôn mặt xấu tệ hại của Hy Bình chàng ta lại ngây ra lần nữa. Cớ sao tuyệt thế giai nhân lại chịu cặp đôi với thằng cha ma chê quỷ hờn như vậy nhỉ?
Như Băng và Hy Bình cũng nhìn kỹ thiếu niên, chỉ là một khuôn mặt hết sức bình thường, thân thể thấp nhỏ, gầy đét như que củi.




Lãnh Như Băng quay sang cô gái đang nằm trên ổ cỏ mới thấy cô nàng quá ư xấu xí, khuôn mặt đỏ một cách bất thường, hơi thở hổn hển, hai mắt như có lửa. Nàng giật mình thốt lên: "Không được, sư muội ngươi trúng dâm độc rồi!"
Thiếu nữ giả nam vội vã hỏi: "Thế nào là dâm độc?"
Lãnh Như Băng giải thích: "Dâm độc không phải là nan độc nhưng không thể giải nổi, cách duy nhất là phải giao hợp với người khác giới để độc tự trục xuất, bằng không sẽ vỡ hết kinh mạch mà chết."
Hy Bình nghe thế liền vui vẻ đặt tay lên vai thiếu niên, nháy mắt: "Tốt đấy cậu nhóc, ngươi hãy cùng sư muội ân ái đi. Một công đôi việc, không chừng sư muội ngươi cám ơn cứu mạng của ngươi, sau này còn nhờ ngươi nhiều nữa cho mà xem!"
Nói thế nhưng hắn lại nghĩ thầm, đồ con vịt xấu xí thế kia, ai nhìn thấy hẳn đều chạy ráo!
Thiếu niên ngồi thừ một lát rồi rít lên: "Không được!"
Hy Bình có chút ngẩn người, thằng nhóc này với con bé kia cùng huyết thống hay sao mà không được? Hay hắn muốn nhờ ta giúp một phen? Nghĩ đến đây, mồ hôi trên trán Hy Bình túa ra, bèn cố cười to: "Có gì mà không được? Ngươi là đàn ông, cô ta là đàn bà. Cho dù sư muội ngươi có là quỷ Dạ xoa ngươi cũng không thể thấy chết mà không cứu, đúng không? Nào nhanh lên, phát động cái uy phong của thằng đàn ông đi, nếu cần thì ta sẽ ngồi cạnh cổ vũ!
Thiếu niên nhân càng cuống lên: "Nhưng mà…"
Chàng ta cắn môi rồi đưa tay lên xoa mấy cái, dịch dung biến đi lộ ra một khuôn mặt nữ nhân. Hy Bình trố mắt nhìn, trời đất, thì ra là một mỹ nữ chứ đâu phải thiếu niên nam tử! Nhan sắc kia tuy không thể sánh với Như Băng nhưng cũng đủ khiến tâm thần Hy Bình ngây ngẩn:
- Trời ạ, sao không phải là cô nương trúng độc? Cô mà trúng độc, ta đây quyết xả thân cứu giúp. Còn cái của xấu như ma kia hả? Hì hì, chắc phải chọn người cao minh hơn ta rồi!
Thiếu nữ cố chịu đựng ánh mắt hau háu của Hy Bình, khẩn khoản: "Cầu xin đại huynh cứu lấy sư muội ta! Ở đây chỉ có mỗi huynh là nam giới thôi, thật tình ta không muốn nhìn thấy sư muội bị huynh… Nhưng sự thể đã đến nước này. chắc sư muội sẽ tha thứ cho ta. Ta cũng chẳng còn cách nào khác nữa."
Hy Bình có chút cảm động nhưng vẫn cương quyết chối từ: "Không được đâu là không được đâu! Ta đã hơn bốn mươi tuổi, đi ngủ với con nít như cô ta thì không thể được. Nhanh nhanh bế sư muội của ngươi đi tìm một thiếu niên khoẻ mạnh, ta già hết con bà nó xí quách rồi!"
Cô gái xấu xí chợt hực lên rồi bắt đầu co giật. Người không hiểu gì cũng thấy nàng ta đã vào cơn nguy ngập. Lãnh Như Băng lắc đầu rồi nói nhanh: "Đợi tìm được đàn ông khác thì cô ta chết mất. Không việc gì phải giả bộ nữa, cứu người là trọng, máu dê của ngươi đâu lấy ra đi!"
Hy Bình điên tiết lên, nói to: "Lãnh Như Băng, ta cứu mạng cô thế chưa đủ sao? Còn muốn hại ta thêm nữa hả?"
Lãnh Như Băng hờ hững: "Ai muốn làm hại ngươi? Ta nói sao ngươi không trích tay lấy ra chút máu? Chỉ có đồ bỉ ổi nhà ngươi là nghĩ xiên xẹo ra thôi!"
Hy Bình sáng ngay mắt lên: "Phải rồi, máu của ta có thể giải độc, sao ta lại quên nhỉ! Nào huynh đệ, à không cô nương, đưa kiếm cho ta!
Hy Bình đón kiếm từ tay thiếu nữ sư tỉ nhưng lại trả kiếm ngay cho cô ta rồi chìa tay trái: "Tự làm lấy đi!"
Hắn vén tay áo lên, quay đi phía khác không nhìn. Thiếu nữ đón cây kiếm, do dự một lúc đoạn giơ kiếm cứa vào khuỷu tay Hy Bình, máu bắt đầu chảy.
Hy Bình nhăn mặt, vội dùng hai ngón tay vạch vết cứa cho rộng rồi hất hàm: "Mở miệng sư muội cô ra!"
Thiếu nữ sư tỉ làm theo lời Hy Bình. Hắn cho máu chảy vào miệng cô nàng sư muội, khi thấy đã đủ liền vội vàng buông tay. Thực ra chỉ người không biết gì như Hy Bình mới làm liều như vậy. Mới có mấy hôm hắn đã để mất máu tới hai lần, dù là cao thủ cũng có thể kiệt sức.
Hy Bình đắc ý nói với thiếu nữ sư tỉ: "Không việc gì phải lo, sư muội cô uống máu của ta chắc chắn ổn. Lúc nữa thôi cô ta sẽ từ dâm nữ thác loạn trở thành tiết hạnh khả phong ngay!"
Lãnh Như Băng chợt lạnh lùng xen vào: "Chớ có vội mừng!" Hóa ra cô nàng sư muội lại lên cơn thở dốc, gần như đã mê man bất tỉnh.
Hy Bình không ngờ máu mình không giải được dâm độc, đang hớn hở trở thành thất vọng, từ thất vọng đâm ra tuyệt vọng, mặt nhăn nhúm lại khổ sở. Thiếu nữ sư tỉ lại van vỉ với hắn: "Cầu xin đại huynh đấy!"
Lãnh Như Băng hừm lên một tiếng: "Máu dê không đủ rồi, thêm cả thịt dê nữa mới cứu nổi!"
Hy Bình oan ức nói to: "Nàng nhìn thấy ta ân ái với nữ nhân khác mà không ghen à?"
Lãnh Như Băng lạnh nhạt: "Việc gì ta phải ghen!"
Hy Bình tiu nghỉu: "Cử tưởng nàng yêu ta, hóa ra nhầm mất rồi!"
Lãnh Như Băng trừng mắt: "Ngươi nghĩ ngươi đáng yêu thế à?"
Thiếu nữ sư tỉ chợt lên tiếng đồng tình với Như Băng, thành thật: "Đúng là đại huynh vừa xấu vừa già, nhưng đã đến nước này rồi, chị em tôi đành chấp nhận để huynh…"
Nàng chắp tay lạy hắn như tế sống. Hy Bình liếc Lãnh Như Băng thấy nàng cứ tỉnh bơ, còn cô gái nằm dưới đất đã bắt đầu lên cơn co giật, không nhanh nhanh e khó lòng cứu nổi. Hắn nghiến răng: "Thôi được! Có điều xong chuyện hãy bảo sư muội của cô buông tha ta. Cô có làm được như thế không?"
Thiếu nữ sư tỉ tràn trề nước mắt, gật đầu: "Đại huynh yên tâm, sư muội ta nhất định sẽ không quấy rầy huynh đâu!"
Lãnh Như Băng cười hờ hững: "Xem lại cái mặt mình đi, mặt như thế có ai bám mà lo!"
Hy Bình tức khí chỉ mặt Lãnh Như Băng: "Nàng.!"
Mới nói tới đó, nhìn vẻ sẵn sàng tiếp chiến của Như Băng, Hy Bình tức thời câm bặt. Hắn đứng phắt dậy đi tới trước cửa động, thuận chân đá mấy cái vào vách đá, đoạn ngoái đầu nhìn Lãnh Như Băng cười hề hề: "Ta bắt đầu đây, chớ có mà ghen đấy!"
Lãnh Như Băng sầm mặt quay ngoắt đi. Hy Bình ngán ngẩm nhìn cô nàng sư muội trên mặt đất rồi nói với thiếu nữ sư tỉ: "Giải huyệt đạo cho cô ta, tiện thể cởi cả váy áo ra!"
Thiếu nữ sư tỉ loay hoay cởi bỏ quần áo sư muội, vừa làm vừa sụt sùi khóc. Từng mảnh xiêm y nối tiếp nhau rơi xuống, Hy Bình cứ trợn mắt lên ngạc nhiên. Khuôn măt cô gái xấu như Chung Vô Diệm nhưng thân hình và làn da thì mỹ miều tuyệt luân, trắng nõn nà đến lung linh huyền ảo. Mỗi một bô phận trên thân thể nàng đều hoàn chỉnh đến mức khó tin, tiếc là khuôn mặt… Làm thế nào được, tạo hoá thích trêu ngươi mà!
Hy Bình lắc đầu rồi tự cởi quần áo, nghĩ thầm thôi mặc con bà nó, việc đã phải làm thì cứ thoải mái đi!
Thiếu nữ sư tỉ đã cởi hết váy áo sư muội, Hy Bình giục giã: "Giải huyệt rồi ra canh chừng cửa động hộ ta!"
Thiếu nữ sư tỉ ngoái đầu nhìn lại, không khỏi giật bắn người, chỉ thấy một thân hình đàn ông lõa lồ lù lù như núi ở phía sau lưng. Thân thể cường tráng của Hy Bình làm nàng tái mét vì sợ cho sư muội: "Cái. cái kia của huynh to như thế, sư muội ta liệu có chịu nổi không?"
Nàng không chịu nổi phải quay đầu đi, cả Lãnh Như Băng mới vừa nhìn thấy cũng phải thất kinh đến lặng người.
Đây không phải là lần đầu Như Băng nhìn nam nhân lõa lồ. Hồ Điệp Phái không hề cấm kỵ nam nữ hoan hảo, chỉ cần hai bên thuận tình là được. Vì thế mà dù còn là xử nữ Như Băng đã không ít lần thấy thân thể nam nhân, dù cho mỗi lần nhìn đến nàng đều phát ớn. Thế nhưng bây giờ nàng lại cảm thấy sợ hãi pha chút hứng thú. Nàng mà còn thế, chẳng trách Thất Cơ lại mê mẩn hắn đến vậy.
Hy Bình thản nhiên lệnh cho thiếu nữ sư tỉ: "Nhìn đủ chưa? Nếu đủ rồi thì giải hết huyệt đạo cho sư muội cô, nhanh nhanh kẻo lão tử đây đổi ý! Còn nếu chưa đủ thì đợi lúc nữa nhìn thêm, ta không cấm đâu."
Thiếu nữ sư tỉ ngượng chín mặt, giơ tay cách không giải huyệt cho sư muội. Chưa kịp định thấn nàng đã lại giật bắn lên, bởi cô sư muội xấu xí đã vùng dậy lao thẳng vào lòng Hy Bình.
Hy Bình bế thốc nàng ta lên, đặt trở lại trên ổ cỏ…
Công cuộc "giải độc" kéo dài đến hai canh giờ, cô nàng sư muội cuối cùng cũng buông hắn ra, rã rời chìm vào giấc ngủ. Hy Bình chống tay rời khỏi thân thể nàng ta, mình đầy mồ hôi, lửa dục vọng cũng lịm dần.
Phía xa xa bình minh dần ló rạng.
Lãnh Như Băng và thiếu nữ sư tỉ ngồi xếp bằng tròn ngoài cửa động toạ công. Nhìn sắc mặt là biết cả hai đều suốt đêm không ngủ, mà ngủ làm sao được!
Hy Bình mặc xong quần áo, quệt mồ hôi trán, đoạn nói với ra bên ngoài: "Vào được rồi đó! Ngồi suốt đêm vẫn chưa đủ sao?"
Hai cô nương đứng lên, vươn vai đỡ mỏi. Lãnh Như Băng lạnh lùng: "Các ngươi cứ ối a như thế thì ai mà ngủ được!"
Thiếu nữ sư tỉ lao ngay đến chỗ sư muội, thấy hạ thân nàng loang lổ vết máu nhưng khuôn mặt đã trở lại bình thường, hơi thở cũng đều đặn thanh thản thì mới tạm yên lòng. Nàng gạt nước mắt lấy xiêm áo đắp cho sư muội, đoạn nằm xuống bên cạnh ngủ vùi.
Hy Bình lại gần Lãnh Như Băng, giang hai tay ôm chặt lấy nàng bất chấp Như Băng ra sức giẫy dụa đấm đá. Hắn ôm Lãnh Như Băng đến nằm bên hai sư tỉ muội, ngang ngạnh: "Từ nay lúc ngủ ta sẽ ôm nàng, đến được Trường Xuân Đường mới thôi."
Vùng vẫy mãi Lãnh Như Băng cũng mệt, cuối cùng đành chịu thua gối đầu lên ngực Hy Bình mà ngủ. Hy Bình cũng lơ mơ thiếp đi, thấy ngay ác mộng, một con quỷ mang khuôn mặt xấu xí của cô nàng sư muội cứ đuổi theo hắn mãi không rời.
Nơi xa xa cửa động là Thi Trúc Sinh và đồng bọn. Thấy trời đã sáng, Thiên Kiệt nói: "Thiếu chủ, hai đứa kia vào đã lâu rồi, chúng ta có nên đến gần xem thế nào không?"
Thi Trúc Sinh gạt đi: "Không cần! Cứ ngồi đây mà đợi, ta không tin là chúng không ra khỏi động."
Thế là cả mấy chục tên cứ ngồi yên chờ Hy Bình đi ra. Nhưng Hy Bình và ba người kia lại vô tư ngủ mê mệt trong động. Thi Trúc Sinh biết chuyện đó mà không tức chết đi mới lạ.

Chương 15: Như đã từng quen

Bốn người ngủ đến quên trời quên đất.
Giữa trưa, bỗng một tiếng thét khiến tất cả đều tỉnh giấc. Thì ra cô nương xấu xí dậy trước tiên, mở mắt thấy mình trần như nhộng nằm bên cạnh một gã đàn ông xa lạ mới thất kinh la ầm lên.
Lãnh Như Băng nhận ra mình đang rúc đầu vào ngực Hy Bình, trong lòng vừa xấu hổ vừa tức tối liền giãy ra đứng dậy. Thiếu nữ xấu xí trên mình không một mảnh vải, toàn thân đau nhừ đến mức không đứng nổi, chỉ nằm tại chỗ khóc thút thít.
Hy Bình lười nhác mở mắt, càu nhàu: "Vừa mới thoát chết đấy, việc gì phải khóc!"
Thiếu nữ nhìn Hy Bình, đoán chắc hắn là thủ phạm nhưng giờ đây nàng một chút sức lực cũng không có, chỉ biết ôm mặt khóc ròng. Tiếng khóc của nàng mới bi thảm làm sao!
Thiếu nữ sư tỉ đỡ sư muội ngồi thẳng lên, vừa mặc lại xiêm áo vừa cố an ủi nàng. Cô nương xấu xí nức nở bảo nàng không muốn sống nữa. Kẻ xấu xa kia đã chiếm đoạt nàng, chiếm mất cái trinh trắng của nàng, đoạn cầm kiếm toan tự vẫn. Thiếu nữ sư tỉ ngăn lại, giằng co một lúc rồi sư muội gục vào lòng sư tỉ khóc như mưa như gió.
Hy Bình cứ nói khơi khơi: "Nếu không có ta cứu độ thì cô đã thành trinh nữ địa ngục rồi. Khổ sở suốt hai canh giờ mới cứu được cô, thế mà cô trả ơn ta thế hả? Còn dám nói ta là đồ xấu xa!"
Cô nương xấu xí vừa ngớt khóc, nghe mấy lời ấy lại gào lên thống thiết rồi ngất đi. Hy Bình thản nhiên: "Làm cô ta tỉnh lại, chúng ta còn phải lên đường!"
Thiếu nữ sư tỉ bất đắc dĩ đành lay gọi sư muội. Rốt cuộc cô nương xấu xí tỉnh lại nhưng vẫn tiếp tục khóc.
Hy Bình nghe tiếng khóc nữ nhân mà không chịu nổi, bèn đứng lên đi ra cửa động. Bỗng thấy cách không xa lô nhô mấy chục người Địa Táng Môn. Thi Trúc Sinh cười đểu giả, nheo mắt nhìn hắn: "Quà ta tặng ngươi đêm qua được chứ hả?"
Hy Bình vừa nghe đã nổi xung: "Cút ngay, đồ xỏ lá nhà ngươi. Sư tỉ đẹp thế mà không hạ độc, lại đi hạ độc sư muội xấu như ma. Định lỡm ta hả?"
Thi Trúc Sinh giang tay cười hà hà: " Lỗi quá lỗi quá, chỉ vì trời tối nhìn không rõ ta điểm bừa một người, không ngờ lại là người xấu hả? Rốt cuộc ngươi có ngủ với người xấu đó không vậy?"
Hy Bình cười méo xệch: "Ngươi thử đoán xem!"
Thi Trúc Sinh nhìn Hy Bình từ đầu đến chân, chau mày: "Đêm qua ta cho cô ta nuốt "Cực lạc tiêu hồn đan", nếu trong ba canh giờ không giao hợp với người khác giới thì sẽ đứt hết kinh mạch mà chết. Ta biết ngươi không sợ độc nhưng dâm dược lại không phải là độc dược, chỉ có giao hợp mới cứu được cô ta. Nhưng nếu ngươi giao hợp với cô ta thì độc tính trong Cực lạc tiêu hồn đan sẽ làm ngươi thoát dương mất hết công lực. Ngươi vẫn còn khơi khơi đứng đây, tức là đêm qua ngươi thấy chết mà không cứu?"
Hy Bình cười cười: "Phải thế không vậy? Nhà ngươi nghĩ ta thấy chết mà không cứu hả?"
Thi Trúc Sinh cũng cười khẩy: "Nhìn ngươi có vẻ cường tráng đấy, nhưng khỏe đến đâu cũng không thể hành lạc được ba bốn canh giờ, trừ phi ngươi là quái vật!"
Hy Bình gãi đầu gật gù: "Ngươi nói đúng đấy!" Đoạn ngước mắt nhìn lên trời cao, chỉ thấy một con chim nhỏ vụt qua, bèn ơ hờ lẩm bẩm: "Nếu như ta không ra tay, liệu cô nàng còn sống đến bây giờ không?"
Thi Trúc Sinh đắc ý: "Nhất định không! Chắc là cô ta đã thành cái xác không hồn rồi."
Đúng lúc ấy Lãnh Như Băng xuất hiện, thiếu nữ sư tỉ cũng dẫn sư muội của mình ra. Khuôn mặt Thi Trúc Sinh đang đắc ý bỗng dưng đông cứng lại, đoạn tái mét quay đầu nói với Nhị Kiệt: "Đi thôi!"
Cô nương xấu xí gào lên: "Đồ súc sinh, đứng lại nộp mạng cho ta!"
Đoạn vùng ra toan đuổi theo Thi Trúc Sinh, nhưng đã bị sư tỉ ngăn lại, khuyên bảo: "Phải bình tĩnh mới trả thù được, đợi gặp lại cha mẹ rồi chúng ta trả thù cũng chưa muộn!"
Hy Bình chêm vào: "Trả thù làm gì, hắn chỉ cho cô uống một viên "Cực lạc tiêu hồn đơn" thôi mà. Hắn muốn hại ta chứ không phải hại cô đâu!"
Cô nương xấu xí nghe nói lại khóc lên ngất xỉu.
Thiên Kiệt nhìn Thi Trúc Sinh không nói không rằng cứ cúi đầu băng đi, lòng đầy thắc mắc mới lên tiếng hỏi: "Công tử, lẽ nào chúng ta bỏ cuộc?"
Thi Trúc Sinh thiểu não như con gà chọi bại trận: "Không bỏ cuộc thì còn làm gì? Cho dù hôm nay có bắt được Lãnh Như Băng thì cũng vô ích thôi!"
Địa Kiệt nhăn tít mày: "Vì sao vậy?"
Thi Trúc Sinh thở dài: "Ngươi có thấy Lãnh Như Băng và con bé ấy thần sắc đã hoàn toàn bình thường không? Chắc chắn tiểu nữ ấy có trong nguời Cửu dương trọng thể, không cần giao hợp mà chỉ cần trao đổi âm dương với Lãnh tiện nhân là cả hai cùng khỏi bệnh. Ài, người tính không bằng trời tính rồi! Bây giờ cả lũ chúng nó đều khỏe mạnh, không rút đi thì còn biết làm gì? Chuyện đã đến nước này, hãy về Tổng đàn tính kế khác, rừng còn đó sợ gì thiếu củi!"
Gã cúi đầu đi không nói thêm gì nữa. Nói là về nhà suy tính kế khác nhưng võ công tuyệt thế đâu phải nói có là có. Địa táng chi khí đã tuyệt đường tu luyện vì không còn Địa táng hoàn, gã phải làm sao để xưng bá võ lâm đây?
Bỗng "ầm" một tiếng. Mẹ kiếp con bà nó! Gã không để ý bị một cành cây đâm vào giữa đầu, Thi Trúc Sinh tức tiết chỉ vào gốc cây gào to: "Cả mày cũng chống lại ta! Nhị Kiệt, mau bật gốc nó lên!"
Hắn giẫm giẫm hai chân, tru tréo như bà già mất gà.
Thi Trúc Sinh thu quân tự lui, Hy Bình kỳ lạ nhưng không muốn đuổi theo, chỉ nói ngắn gọn: "Đi thôi!"
Thiếu nữ sư tỉ nhìn sư muội ngất xỉu trong lòng, ấp úng: "Thế còn…"
Hy Bình thở một hơi dài ngán ngẩm, ôm gọn cô nương xấu xí vắt lên vai: "Nào thì để ta vậy!"
Không hiểu sau thiếu nữ sư tỉ lại tỏ ra tươi tỉnh: "Thế thì ta dẫn đường, ngựa của chúng ta có lẽ vẫn ở chỗ cũ, ta nuôi chúng nó từ nhỏ nên chúng không bỏ đi đâu!"
Hy Bình và Lãnh Như Băng đi theo nàng ta, thiếu nữ xấu xí chợt tỉnh lại, hai tay quờ quạng loạn xạ trên lưng Hy Bình gào đòi xuống đất. Nhưng khi hắn đặt nàng xuống thì nàng lại ngã lăn ra, Hy Bình buộc lại phải vác cô nàng lên, dọa nếu còn kêu thì hắn lột hết váy áo.
Một chiêu này quả là linh nghiệm. Cô nương xấu xí nghe thế ngoan ngoãn nằm yên trên vai Hy Bình, có điều nước mắt cứ tràn trề chảy xuống.
Cả bọn đi tới chỗ đêm qua hai sư tỉ muội giao đấu với Địa Ngục Môn. Hai con ngựa quả nhiên vẫn còn đó, hai thiếu nữ cưỡi chung một con, Lãnh Như Băng thì chết cũng không chung ngựa với Hy Bình. Cuối cùng hắn đành buộc nàng vào ngựa còn hắn thì dắt ngựa đi.
Hai con ngựa đi rất chậm vì phải cõng hai người trên lưng, phần nữa nếu mà chạy nhanh thì cô nương xấu xí lại hét toáng lên vì đau. Cũng may cả bốn cùng đem theo lương khô, cho dù không no nhưng cũng tạm qua được một ngày đường.
Mấy người bắt đầu hỏi han tên họ. Hai thiếu nữ, sư tỉ tên Minh Minh, sư muội gọi là Hiểu Hiểu. Hy Bình tự nhiên nổi hứng nói rằng mình là Hoàng Ngưu, còn đặt cho Lãnh Như Băng cái tên mỹ miều Băng Băng, Lãnh Như Băng cũng không phản đối.
Bọn họ đi suốt cả đêm, trưa ngày hôm sau đến được Hoàng Bì Trấn. Việc đầu tiên là tìm một quán ăn, sau đó mới đi tìm khách trạm.
Tỉ muội nhà kia ở chung một phòng. Lại như lần trước, Hy Bình bắt Lãnh Như Băng phải ở chung phòng. Tất thảy chúng nhân trong khách trạm đều lắc đầu thở dài: "Mỹ nhân chim sa cá lặn thế kia lại cặp với với thằng cha xấu như ma mút, đời chẳng có gì là công bằng cả!"
Vào đến trong phòng, việc trước nhất là ngủ lấy lại sức. Hy Bình trèo ngay lên giường, thấy "Băng Băng" ngồi gục đầu trên bàn mới hỏi: "Sao không lên giường mà ngủ?"
Lãnh Như Băng trở về với vẻ lạnh lùng cố hữu: "Ngươi chiếm giường rồi thì ta nằm sao được?"
Hy Bình hề hề: "Thật vậy không? Ta lại thấy hôm trước nằm trong lòng ta nàng ngủ rất ngon!"
Lãnh Như Băng tức đến vằn mắt: "Ngươi…"
Hy Bình nhảy khỏi giường đi về phía Lãnh Như Băng. Như Băng nghĩ hắn sẽ lại dùng sức bê nàng lên giường liền chau mày thủ thế. Nào ngờ đến bên nàng hắn chỉ nói nhẹ nhàng: "Đừng có như vậy, nàng đã không thích thì ta nằm dưới đất, hãy lên giường ngủ đi!"
Lãnh Như Băng chợt cảm thấy chút hụt hẫng.
Vừa rồi trả treo với Hy Bình nhưng thật tâm không phải nàng định ngồi ngủ mà chỉ muốn Hy Bình bế nàng lên giường. Nếu Hy Bình bế nàng lên, nàng vẫn sẽ giẫy nhưng là giãy để hắn ôm chặt hơn. Không hiểu vì sao nàng lại như vậy.  (truyensachiep nang)

Nàng chẳng phải là người lạnh như băng đá đấy sao?
Phòng bên kia, hai sư tỉ muội cùng nằm một giường. Cô nương xấu xí Hiểu Hiểu vẫn khóc thút thít, hai ngày qua không biết nàng đã chảy bao nhiêu nước mắt. Minh Minh chỉ biết vỗ về an ủi: "Sư muội chớ thương tâm quá, khóc mãi thế là tự hủy hoại thân thể đó!"
Hiểu Hiểu liền khóc nức lên: "Mặc kệ muội, thân thể muội không còn lành lặn, muội cần gì đến nó nữa. Sao tỉ lại bảo người ấy cứu muội? Thà để muội chết quách đi còn hơn!"
Minh Minh thở dài: "Sư muội à, ta biết chuyện đó sẽ làm muội đau lòng. Nhưng nếu muội chết đi thì chúng ta càng đau lòng hơn, lẽ nào chúng ta lại bỏ mặc cha mẹ được?"
Hiểu Hiểu tấm tức: "Thế nhưng sau này em còn gả được cho ai? Người kia vừa già vừa xấu vừa háo sắc, lại mang theo một cô nương đẹp như vậy. Thật không hiểu được vì sao cô ấy lại yêu được. hắn ta."
Minh Minh lắc đầu: "Ta đã nhìn ra, cô nương đó không thích gì gã xấu xí kia đâu, chẳng qua là hắn tình nguyện làm cho cô ta điều gì đấy thôi!"
Hiểu Hiểu lại nức lên: "Thế tại sao họ suốt ngày ôm nhau, lại còn ngủ với nhau nữa…?"
Minh Minh kinh hãi: "Sư muội à, em chớ có ghen!"
Hiểu Hiểu òa khóc, Minh Minh hốt hoảng xin lỗi: "Sư muội ngoan à, chớ có khóc nữa, ta không có ý gì đâu. Đúng là khuôn mặt anh ta xấu xí quá, nhưng dáng người lại vạm vỡ cường tráng, chẳng giống gì bốn mươi tuổi cả."
Hiểu Hiểu chừng như nhớ lại, thắc mắc nhìn Minh Minh: "Tỉ à! Lúc muội và hắn ta… Tỉ và cô ấy đều nhìn thấy cả?"
Minh Minh thở dài: "Chính tỉ cởi váy áo của muội ra mà. Sau khi giải huyệt cho muội, tự muội xông về phía anh ta, lại còn cào cấu cắn xé đòi anh ta ân ái…"
Hiểu Hiều giơ tay che mặt hét: "Đừng nói, đừng nói nữa!"
Minh Minh vẫn đều đều kể: "Trông muội lúc đó như là bao nhiêu cũng không đủ. Ta và Băng Băng tiểu thư không nhìn, chỉ nghe một lúc đã không chịu nổi, phải ra cửa động toạ thiền suốt đêm, thực tình thật là khó chịu. Muội bị trúng độc không nói làm gì, không hiểu sao anh ta cũng khỏe đến thế, vậy mà lúc đầu còn nói mình già cả hết xí quách rồi. Giá mà trẻ hơn một chút thì tỉ cũng khuyên muội chấp nhận đi."
Hiểu Hiểu giãy lên: "Tỉ à, làm sao muội lại làm vợ đồ xấu xí háo sắc ấy được!"
Minh Minh thở dài: "Còn sao nữa, chẳng phải thực ra muội đã thành vợ anh ta đấy sao?"
Hiểu Hiểu vùng vằng: "Lão già ấy muội gọi bằng bố được rồi!"
Minh Minh lắc đầu: "Thế mới oan nghiệt! Được rồi, tỉ sẽ tìm cho muội một nguời trẻ tuổi, có điều muội phải kiên cường lên."
Hiểu Hiểu chau mặt khổ sở: "Muội đã như thế này rồi, liệu có ai…"
Minh Minh xoay người ôm lấy hai vai sư muội: "Ngốc à, muội đẹp như thế, có gả đi một trăm lần vẫn còn gả tiếp được nữa, huống chi mới chỉ có một lần!"
Hóa ra cô sư muội xấu xí ấy lại là một mỹ nhân ư?
Hai tỉ muội ngủ một giấc cho đến chiều tối, sau khi ngủ dậy thế nào lại đem cơm canh đến phòng của Hy Bình và Lãnh Như Băng. Vừa ăn đôi mắt đẫm lệ của Hiểu Hiểu vừa nhìn găm vào Hy Bình, không rõ là yêu hay ghét.
Cuối cùng Hy Bình cũng phải thấy nhột nhạt. Cái nhìn của cô gái có vẻ gì đó thật kỳ lạ, không ngọt ngào cũng không căm hận mà như oán trách hờn tủi thế nào. Cô nương xấu xí ấy sao lại có đôi mắt mê hồn đến thế? Nhớ tới thân hình nõn nà của nàng, lòng hắn đột nhiên nóng rực lên, nhưng miệng lại quát nạt: "Nhìn cái gì? Ăn đi!"
Hiểu Hiểu bị Hy Bình quát lại bắt đầu nước mắt giàn giụa. Đôi mắt của nàng đầm đìa lệ nhỏ, đẹp đến không ngờ. Minh Minh hốt hoảng buông đũa an ủi. Lãnh Như Băng lại lạnh lùng: "Ngươi đã cướp đi trinh tiết người ta rẻ rúng như thế, người ta nhìn một lúc cũng không được hả?"
Hy Bình nhè ra một miếng xương gà, lúng búng: "Nàng nghĩ ta thèm lắm à? Nếu không vì cứu cô ta thì dù có nhìn ta cũng cóc thèm!"
Hiểu Hiểu lại sụt sịt: "Ngươi tàn nhẫn lắm! Ta đâu cần ngươi cứu? Cớ sao ngươi lại cứu ta? Ngươi nói đi ta còn gả cho ai được nữa!"
Hy Bình giật mình, gắp miếng thịt gà cho vào miệng nhai một lúc mới lầm bầm: "Gả cho ai thì gả, chớ gả cho ta!"
Hiểu Hiểu lại khóc rống lên: "Ta thà chết cũng không lấy ngươi, lão già thối tha xấu xí!"
Hy Bình buông ngay bát xuống, vừa vỗ tay vừa vui vẻ cười: "Có thế chứ! Nhớ đừng có quên đấy nhé, con gái ta lớn hơn ngươi hai tuổi rồi đấy!"
Hiểu Hiểu không khóc nữa, chợt trừng mắt nhìn Hy Bình: "Thế thì tại sao ngươi cứ ôm ấp Băng tỉ mãi, lại còn ngủ chung giường nữa?"
Cả ba người há hốc mồm quên cả nhai. Hy Bình suýt nữa ho cả cơm ra bàn, đoạn đặt bát ôm bụng cười sặc sụa: "Ối giời, hóa ra là cô ghen, bà cố nội ơi!"
Mặt Minh Minh đỏ dừ vì xấu hổ. Hiểu Hiểu vẫn ấm ức nói: "Cho dù ngươi có già có xấu thì vẫn là người đầu tiên, ta không yêu ngươi thì sẽ căm hận người. Ta nhất định sẽ bảo nhị ca đánh cho ngươi một trận, đồ độc ác!"
Hy Bình lắc đầu tiếp tục và cơm, đoạn nói khơi khơi: "Gọi ai đến đánh cũng được, ta chấp hết. Có điều nhanh nhanh biến khỏi mắt ta! Minh Minh, cô đã hứa không để sư muội quấy nhiễu ta, thế thì ngày mai hãy dẫn em cô đi đi. Ta sợ sư muội của cô đến lúc nghĩ quẩn lại nằng nặc đòi lấy lão già xấu xí này thì ta toi đời."
Lãnh Như Băng bỗng lên tiếng: "Thôi nào ăn cơm đi, đừng đôi co nữa!"
Hai chị em ăn xong về phòng, Minh Minh băn khoăn: "Sư muội, thật sư muội định bảo nhị sư huynh đánh anh ta một trận?"
Hiểu Hiểu ấm ức: "Muội cũng không biết, thật là tức chết đi được! Đã cướp đi đời con gái của muội lại còn dám chê muội nữa. Cứ nhìn thấy cái mặt nhơn nhơn của lão ta là em phát điên lên rồi. Bực quá đi mất…"
Minh Minh khuyên giải: "Sư muội à, bực tức thì cũng được cái gì nào?"
Hiểu Hiểu chợt lu loa: "Muội chỉ hận không cắn cho hắn được mấy cái!"
Minh Minh dở khóc dở cười, chỉ còn biết lắc đầu: "Ôi chao!"
Hiểu Hiểu vẫn chưa chịu thôi: "Sư tỉ, muội phải làm thế nào đây?"
Minh Minh thở dài: "Về đến sơn trang hãy nói, nôn nóng lúc này cũng được ích gì?
Hiểu Hiểu bỗng hỏi: "Sau này nếu không tìm thấy hắn thì sao?"
Minh Minh chột dạ: "Muội còn định tìm anh ta? Người ta đã không đến quấy thì muội nên cám ơn trời đất mới phải chứ? Muội mới mười bảy lại xinh đẹp như thế, còn thiếu gì cơ hội? Anh ta đã bốn mươi tuổi rồi đó!
Hiểu Hiểu trầm ngâm ngồi thừ ra. Minh Minh lại nói: "Chúng ta cũng phải nhanh nhanh rời đi. Nếu anh ta biết muội đẹp thế nào thì đồ quỷ háo sắc ấy không buông tha cho muội đâu!"
Hiểu Hiểu bỗng nghĩ ra điều gì đó, trầm giọng: "Sư tỉ à, liệu hắn cũng có dễ dàng ra đi không?"
Minh Minh thở dài: "Tỉ cũng ngờ là như vậy, nhưng cũng không biết làm gì hơn nữa!"
Hiểu Hiểu nói như tự sự: "Muội quan sát kỹ rồi, hắn không tuyệt tình như vẻ ngoài đâu. À này tỉ, muội dần nhớ lại được rồi, khi. cùng hắn ta muội thấy rất quen thuộc, có phải trước đây muội đã biết hắn nhưng không nhớ rõ là đã gặp ở nơi nào phải không?"
Minh Minh dỗ dành: "Hay là kiếp trước em và anh ta đã là vợ chồng? Khi muội chỉ hành động theo bản năng, cảm giác sau khi tỉnh lại ắt sẽ mông lung quen biết, có điều gì là kỳ quái đâu? Nghe lời tỉ đi, ngày mai hãy trở về sơn trang, nếu như muội không có cách nào quên hắn thì chúng ta sẽ tới Trường Xuân Đường. Từ chỗ chúng ta đến đó cũng chỉ bảy tám ngày mà thôi. Bây giờ thì ngủ đi, đừng nghĩ lung tung nữa. Trước đây muội có điệu bộ như thế này đâu. Nào…