CHƯƠNG 03: LẠC HOA

"Bất luận huynh cho là vì giao dịch hay là vì lời thỉnh cầu của ta, cũng xin huynh ở lại...".

"Nhớ kỹ, cho dù xảy ra chuyện gì cũng phải bảo trọng tính mạng, không được kích động, không được liều mình, không được coi nhẹ bản thân...".

Công Tôn Kiềm mơ màng nghe trong đầu lặp lại những câu nói ấy, xúc giác tinh tế cảm nhận được đầu ngón tay ai đó nhẹ nhàng chạm vào những vết thương mới cũ đủ loại của mình, một tiếng thở dài rất khẽ như nghẹn ở yết hầu không biết là giận hờn hay thương xót: “Thật là, sợ uống thuốc mà cứ để bản thân bị thương hoài như vậy...".

Tất cả vừa giống như ảo giác trong cơn mộng mị, lại vừa rõ ràng chân thực đến vậy, Công Tôn Kiềm thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của người kia đang phả đến rất gần, còn cả những ngón tay mát lạnh không yên phận chạy dọc theo cổ áo. Thế là, y rất dứt khoát mà mở mắt.

Ta còn tưởng huynh tính giả bộ ngủ tiếp. Trọng Khôn Nghi ngồi ngay ngắn trở lại, nở một nụ cười vô hại, xem như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Công Tôn Kiềm giương mắt nhìn Trọng Khôn Nghi bằng đôi mắt đen láy sâu thẳm mà hắn chưa từng quen thuộc hơn. Lần này Trọng Khôn Nghi đã cẩn thận hơn, chỉ giảm bớt ánh sáng trong phòng chứ không dám tùy tiện lấy vải đen che mắt y lại nữa. Người bình thường không sợ bóng tối, nhưng khả năng Công Tôn Kiềm đã bị ám ảnh trong ký ức, mới vô thức sản sinh phản ứng kích động như vậy. Hai người nhìn nhau, nhất thời không biết phải nói gì. Trọng Khôn Nghi vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn thật nhiều lý lẽ, thật nhiều câu khuyên giải lẫn dọa nạt để giúp người kia bình tĩnh đối diện với hiện thực, dung nhập trở lại với thế giới này. Nào ngờ, bao điều muốn nói, đến khi đối phương bình thản nhìn thẳng vào mắt mình, hắn lại không biết làm cách nào thốt ra thành lời.

Những ngày sau đó, mọi chuyện vẫn cứ diễn ra bình lặng như vậy, vượt khỏi sự kỳ vọng của Trọng Khôn Nghi.

Công Tôn Kiềm không biết Trọng Khôn Nghi đã một mình trải qua những biến cố trọng đại gì để thống nhất thiên hạ, thiết lập quốc gia, ban bố những cải cách chưa từng có, cũng như không biết rốt cuộc người kia đã dùng cách gì giúp mình tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài không rõ tháng năm. Hắn không nhắc đến, y cũng không hỏi. Hắn chỉ nói, tất cả quãng thời gian tốt đẹp đã bỏ lỡ, để ta chuộc lại cho huynh.

Những ngày gần đây thần tử Đại Càn luôn thấy bệ hạ vội đến vội đi, thượng triều chỉ bàn những chuyện trọng đại cấp bách, còn lại tấu chương đều sẽ được chuyển đến thiên điện chờ phê duyệt. Nói là bận rộn, thì thật ra Trọng Khôn Nghi không có chuyện gì gấp gáp, hắn vẫn lặp lại những chuyện ngày thường, phơi lá sắc thuốc, vẽ tranh viết chữ, không có gì đặc biệt, nhưng nói là nhàn tản thì chắc chắn không phải, bằng không ngoại thần muốn diện kiến hắn đâu thể khó khăn đến thế.

Trong cung điện lộng lẫy nguy nga, vô số lầu các nối đuôi chạy dài bất tận, hành lang gấp khúc quanh co dẫn qua những cánh cổng tròn được chạm trổ khéo léo, trên các lối đi chốc chốc lại có binh lính qua lại, trang phục chỉnh tề tươm tất, cho thấy rõ khí khái uy nghi hoa lệ của nơi tập trung quyền lực tối cao khắp dải Trung Viên. Chỉ là có một nơi trong hoàng cung không hề có bóng thị vệ, người hầu cận cũng rất ít, ngay cả không gian cũng có phần thanh lương u tĩnh, trước biệt viện đó có một vườn mai do đích thân Trọng Khôn Nghi trồng, gần đây hoa vàng nở rực một góc trời, vô cùng đẹp mắt.

Khi một lần nữa bước chân vào tiểu viện này, Trọng Khôn Nghi nhìn thấy Công Tôn Kiềm đang ngồi tựa lưng vào thành giường, ngước nhìn ra vườn mai ngoài cửa sổ, đều đặn mấp máy khóe miệng, hình như là đếm cánh hoa rơi. Trong khoảnh khắc đó, Trọng Khôn Nghi đột nhiên nhớ tới một câu chuyện trong nhân gian mà thuở còn niên thiếu hắn thường nghe kể, đại ý chính là, chỉ những người lòng mang hoài niệm mới đi đếm hoa tàn hoa rụng...

"Huynh có rượu không?". Công Tôn Kiềm nhìn thấy hắn, đột nhiên cười hỏi.

Khuôn mặt Trọng Khôn Nghi hiện đầy vẻ kinh ngạc: "Ồ, ta tưởng huynh không thích uống rượu, chỉ thích phẩm trà thôi mà?".

Công Tôn Kiềm vịn thành giường đứng dậy, cả người lâu không hoạt động, chân tay vẫn còn run rẩy, nhưng y vẫn gắng tự mình bước đến ngồi bên cạnh bàn, bóng người yếu nhược lại kiên cường đến vậy, giống như nét mực tao nhã vảy vào núi tuyết mênh mang, cũng vảy sâu vào tâm hắn. Mà hắn, không cần biết xảy ra chuyện gì, vẫn cứ si mê không ngừng lại được...

Vẫn cứ, không hề hối hận.

"Đó là vì khi xưa ta cần tỉnh táo, mà nay không cần nữa rồi".

Khi xưa? Lần đầu tiên Trọng Khôn Nghi nghe thấy Công Tôn Kiềm nhắc về quá khứ, lòng châm chước trong giây lát, cuối cùng vẫn mở miệng: "Chuyện khi xưa, nếu huynh muốn nghe, ta có thể giải thích".

"Không cần, ngủ lâu quá rồi, có nhiều chuyện đã không còn nhớ rõ".

Giang sơn cố quốc chung quy cũng chẳng giống như xưa, mà người cũng đã tan theo mây gió, có giải thích cũng để làm gì.

Huynh chỉ cần biết, ta đã vì người kia mà chết, nay có sống lại, cũng là vì huynh mà sống.

Trọng Khôn Nghi chỉ có thể miễn cưỡng nhìn Công Tôn Kiềm rót từng chén rượu nhấp vào miệng, chẳng mấy chốc y đã choáng váng lắc đầu, men say khiến mặt y đỏ hồng, mắt nhiễm hơi sương, y của trước đây làm gì cũng đắn đo tỉ mỉ, tính trước lo sau, có bao giờ để mặc bản thân mơ hồ tùy ý thế này.

Trọng Khôn Nghi hơi ngập ngừng, khoác áo choàng của mình lên cho y, tránh cho gió lạnh đầu mùa khiến y thêm bệnh. Mà thân thể y nằm gọn trong lớp áo choàng ấy lại càng lộ rõ vẻ gầy yếu của người mới ốm dậy, một Công Tôn Kiềm nhuốm đầy phong sương lại có chút tùy tiện như vậy khiến hắn cảm thấy có chút lạ lẫm, cũng có chút xót thương.

Ngoài thềm, có cánh hoa lìa cành bị cơn gió thổi bay vào phòng, nhẹ nhàng đáp xuống vạt áo hắn. Trọng Khôn Nghi thong thả cầm lên, trầm ngâm giây lát, buộc miệng ngâm mấy câu thơ:

"Nhị độ hoa khai hướng thiên phi,
Lạc địa thời không mãn quang huy,
Vô đoan lạc đáo tây gia viện,
Đài tâm quân giám tầm hoa quy".

"Trọng huynh...". Công Tôn Kiềm trong cơn say khẽ nhăn mày.

“Không có gì...”. Trọng Khôn Nghi cười đến vô tội, đã say như vậy vẫn còn...

Trời đất ngập tràn bầu không khí mê ly.

-------
Lời Tích Vũ: Đây là chương ngọt nhất trong cả hai mùa, dùng nó làm ending mùa một thì cũng coi là HE đấy, chư vị có muốn truyện dừng lại ở đây không?

Đó Vũ đã nói Vũ hiền lành dễ thương lắm mà, thế mà mấy người còn không tin, nói tui nghiêm khắc hay phát lá ngón, lá ngón có gì không tốt, mấy người chung quy vẫn không ưng lá ngón...

Giải thích một chút bài thơ của Thổ, nghĩa từng câu diễn xuôi ra chính là: “Hoa nhị độ nở rộ đầy trời, lúc rơi xuống đất tỏa ra ánh sáng rực rỡ, vô cớ rơi lầm sang sân nhà khác, xem ta dùng lòng thành sang tận nơi đòi về”. Bài này do Tích Vũ chế từ bài Lạc Hoa của thi nhân Hàn Dũ thời Đường, coi như tuyên ngôn chăm hoa của thanh niên A Thổ nha, hoa của ta do tay ta trồng lỡ có bị gió thổi sang sân nhà khác ta cũng sẽ đòi về cho bằng được. Giai vừa ngầu vừa phong nhã như A Thổ quả nhiên đốt đuốc ban ngày cũng tìm không thấy. A Thổ anh có tính lập fanclub hay không?

Như vậy ý nghĩa của “đài giám” (台鉴) đã xuất hiện, “đài” là cách tự xưng (tôi, ta) trong văn tự cổ, “giám” là soi xét, chứng giám, đài giám trong “đài tâm quân giám” chính là “lòng ta có người soi tỏ”, ừm, chính là như vậy đấy.

>> Chương 4