CÔNG THỨC NẤU ĂN GIẾT NGƯỜI






Truyện ngắn 
C.P. Donnell, Jr.



Nguyên tác truyện này là Receipt for Murder, được Alfred Hitchcock in trong tuyển tập Stories They Wouldn’t  Let Me Do on TV (1957).
Bản tiếng Pháp, Recette de meurtre của Odette Ferry, in trong Alfred Hitchcock présente Histoires Abominables, coll. Livre de Poche Policier, nxb Robert Laffont, 1973, trang 219-226 ).


Ngôi biệt thự, với những bông hoa sặc sỡ, chẳng giống như những gì ông mong đợi, và bà chủ nhà cũng cho thấy một yếu tố mới trong tính toán của ông. Bà Chalon, ở tuổi bốn mươi, không phù hợp với bất cứ nhóm tội phạm nào. Bà không phải là một Clėopâtre, cũng không phải dạng đàn bà ác độc. Đấy là nữ thần Minerve (1), ông tự nhủ ngay; đôi mắt to và sáng trông hơi nhạt hơn màu xanh thẳm của biển Địa Trung Hải có thể nhìn thấy đang long lanh qua những cánh cửa sổ lớn của phòng khách nơi hai người đang ngồi.

Không hẳn là nữ thần Minerve, ông xác định lại sau khi quan sát  kỹ hơn. Nét mịn màng như vỏ trái đào của đôi má khiến nghĩ đến làn da cô gái mới mười tám, thân hình đầy đặn, vẻ dịu dàng làm bà trông rất quyến rũ, nói nhẹ nhàng một chút, làm bà thú vị hơn nhiều lắm. Nếu là một phụ nữ kém duyên dáng với cùng trọng lượng như thế, người ta có thể nói bà ta đang trên đà phát phì, nhưng, nơi bà Chalon, theo bản năng, ông biết ngay là cơ thể bà vẫn giữ được dáng vóc và đường nét, và khi đến sáu mươi bà cũng sẽ y như ngày hôm nay, không hơn không kém.

“ Một ly Dubonnet nhé, thanh tra Miron? “.
Trong khi ông nói, bà đã chuẩn bị rót rượu cho ông. Phản xạ khiến ông do dự làm loé lên trong mắt bà chút tia sáng thích thú mà do lịch sự bà không diễn đạt thành lời.
“ Cám ơn.”
Không hài lòng chính mình, ông hơi lớn giọng.

Với  chủ ý hơi khó nhận ra, bà Chalon tự nhiên uống trước như để nói: “ Ông thấy đấy, ông Miron, ông không ngại gì đâu.” Thật tinh quái. Quá tinh quái.
Rồi với một nụ cười, bà nói thẳng thừng:
“ Ông đến gặp tôi bởi vì tôi đã đầu độc mấy ông chồng của tôi.
  • Thưa bà, “ Ông lại do dự, sửng sốt. “ Thưa bà, tôi...
  • Hẳn là ông đã ghé qua toà thị chính rồi. Cả thành phố Villefranche này đều nghĩ như vậy. “, bà nói thản nhiên.
Ông bình tĩnh lại và để lộ vẻ bình thản chuyên nghiệp.
“ Thưa bà, tôi đến xin bà cho phép khai quật thi hài ông Charles Wesser, mất tháng giêng năm 1939, và thi hài ông M. Étienne Chalon, qua đời tháng năm 1946, để các chuyên gia có thể phân tích nội tạng. Bà đã từ chối không cho phép việc này đối với hạ sĩ Luchaire, thuộc sở cảnh sát địa phương . Tại sao vậy?
  • Luchaire không lịch sự. Tôi cho rằng anh ta thật tệ hại. Trái ngược với ông, anh ta không chút tế nhị. Tôi không chấp nhận thái độ của con người đó chứ không phải luật pháp.
Bà nâng chiếc ly lên đôi môi mọng.
“ Còn với ông, tôi sẽ không từ chối, thanh tra Miron ạ. “
Ánh mắt bà tỏ ra gần như là ngưỡng mộ.
“ Bà quá khen tôi.
  • Bởi vì, bà dịu dàng nói tiếp, vốn biết rõ phương pháp làm việc của cảnh sát Paris các ông, tôi tin chắc là người ta đã bí mật khai quật rồi.

Bà chờ thấy khuôn mặt của Miron đỏ lên, giả vờ như không thấy nét thay đổi nào.
“ Và các ông đã phân tích xong rồi, bà nói tiếp, chừng như không có gián đoạn nào. Các ông bối rối. Các ông không tìm thấy gì. Cho nên, là người trước nay không lo vụ này, ông muốn xem tôi là người như thế nào, muốn biết tính khí tôi ra sao, tôi có thể làm chủ bản thân đến mức nào và nhân thể, xem xét khả năng lôi cuốn tôi vào một cuộc đối thoại có thể cung cấp những manh mối chứng tỏ tôi phạm tội.”

Những chi tiết này trúng đích quá chính xác đến nỗi ngốc nghếch lắm mới không thừa nhận bị bắn trúng. Ông Miron quyết định nhanh, tốt hơn là thành thực chấp nhận.
“ Rất đúng, thưa bà Chalon, hoàn toàn đúng. Nhưng...”
Ông chăm chú nhìn bà ta.
“ Khi mất hai ông chồng hơi có tuổi, nhưng chưa hẳn là già, do rối loạn đường tiêu hoá nặng, sau khi cưới chưa đầy hai năm, mỗi người lại sở hữu một gia tài kha khá và để lại toàn bộ cho vợ goá... Bà hiểu chứ?
  • Vâng, tất nhiên.

Bà Chalon ra đứng nơi cửa sổ, khiến cái dáng vẻ tròn trĩnh của cơ thể và đường nét lộng lẫy của khuôn ngực hiện rõ trên nền biển xanh.
“ Ông có muốn tôi khai hết ra với ông không, thanh tra Miron?”
Bà trông rất nữ tính, rất khêu gợi, và giọng nói gần như ngọt ngào của bà báo trước cho Miron là ông phải cảnh giác.
“ Nếu bà muốn thì cứ việc, bà Chalon”, ông nói với một vẻ thư thái hết mức có thể được.
Đó là một người phụ nữ nguy hiểm, hết sức nguy hiểm.
“ Vậy thì tôi sẽ chiều theo ý ông.”

Bà Chalon không mỉm cười. Qua khung cửa sổ mở, một hơi gió lãng đãng mang theo hương thơm nơi bà đến với Miron. Trừ phi đó là hương thơm từ khu vườn. Ông thận trọng không ghi chép. Không thể nào bà chấp nhận nói hết dễ dàng như thế. Vậy mà...

“ Ông Miron à, ông quen làm bếp đấy chứ?
“ Tôi là dân Paris, bà biết  chứ?
“  Và cả làm tình cũng thế?
“ Tôi nói rồi mà, tôi là dân Paris.
“ Thế thì...”

Ngực bà nâng lên, khi bà thở một hơi dài.
“ Tôi có thể nói với ông rằng tôi, Hortense, Eugénie Villerois-Wesser-Chalon, tôi đã từ từ và có chủ định, cân nhắc kỹ, giết chết ông chồng đầu tiên của tôi, ông Wesser, năm mươi bảy tuổi, cũng như ông chồng thứ hai, ông Chalon, sáu mươi lăm tuổi.
  • Hẳn là phải có nguyên nhân chứ?”
Phải chăng bà đang mơ? Hay là mất trí?

“ Tôi lấy ông Wesser do bị gia đình ép. Tôi không còn là một thiếu nữ nữa. Chưa đầy mười lăm ngày sau, tôi phát hiện ra ông Wesser là một con heo, một con heo với ham muốn không thể thoả mãn nổi. Là chính sự thô tục đấy, ông thanh tra ạ. Ông ta tục tĩu, khoác lác, bóc lột người nghèo, lừa gạt người vô tội. Ông ta ăn phàm. Đó là một con người bừa bãi, xấu tính xấu nết. Tóm lại ông ta có đủ thói xấu gớm ghiếc của một người độ tuổi hồi xuân, mà không hề có sự dịu dàng, đứng đắn của lứa tuổi đó. Và, vì tất cả những điều đó, ông ta bị đau bao tử rất nặng.”

Do đã nghiên cứu kỹ lưỡng trường hợp ông Wesser khi ở Paris và đã có một kết luận tương tự, ông tỏ vẻ đồng ý.
  • Còn ông Chalon thì sao?
  • Ông này già hơn, bởi khi lấy ông ta tôi cũng đã nhiều tuổi hơn.”

Hơi chút mỉa mai, Miron hỏi tiếp:
  • Ông ta cũng bị đau bao tử chứ?
  • Hẳn vậy rồi. Mà đúng hơn là ý chí ông ta không mạnh khoẻ. Có lẽ ông ta không có thú tính như Wesser. Thật ra, có lẽ còn tệ hơn, vì ông quen biết quá nhiều người Đức ở đây. Tại sao người Đức cứ nhọc công đến thế để chúng tôi có được thực phẩm và rượu vang ngon nhất, khó tìm nhất, trong khi ngày nào cũng có trẻ con ngất đi ngoài đường phố? Có lẽ tôi là tội phạm, ông thanh tra ạ, nhưng tôi còn là người Pháp. Tôi quyết chẳng thương tiếc gì là Chalon sẽ phải chết y như Wesser vậy.”

Bằng một giọng rất bình tĩnh để bà khỏi bối rối trong lời khai, ông hỏi:
“ Bằng cách nào, thưa bà Chalon?”
Bà quay lại, cười rạng rỡ:
“ Có lẽ ông biết những món như  Gà tây nhồi hạt dẻ, Xúp thăn gà tẩm sốt kem kiểu Ấn, hay Thăn bò Mascotte, hay Trứng chiên nhồi thịt kiểu Ý, Cháo đặc, hay Cà tím kiểu Thổ, hay Chim cút nửa nóng nửa nguội, hay là món?...

  • Thôi bà! Bà làm tôi thèm ăn quá và cũng làm tôi ngán ngẩm thức ăn quá. Kiểu nấu nướng nhiều dầu mỡ như thế! Vậy là...
  • Ông đã hỏi phương pháp của tôi, thanh tra Miron à. Tôi đã dùng những món ăn này và hàng trăm món khác, và trong mỗi món, tôi bỏ thêm một chút...
Bà đột ngột dừng lại.

Thanh tra Miron, cố gắng hết sức để giữ chặt bàn tay trong khi uống cạn ly rượu Dubonnet.
“ Bà đã thêm vào một chút gì, thưa bà Chalon? 
  • Ông đã điều tra về tôi rồi. Ông biết cha tôi là ai.
  • Jean-Marie Villerois, đầu bếp, đệ tử không ai sánh kịp của thầy Escoffier vô song. Ngày xưa từng được gọi là người kế thừa xứng đáng duy nhất của Escoffier.
  • Vâng, và khi tôi chưa tới hai mươi hai tuổi thì cha tôi, trước khi qua đời, thừa nhận rằng, ngoại trừ sự khiếm khuyết không đáng kể về các món nướng, ông chẳng xấu hổ gì mà công nhận tay nghề tôi ngang hàng với ông.
  • Rất thú vị. Tôi khâm phục bà.
Miron bị căng thẳng thần kinh khi để ý tới tài tán rộng đi xa đề của người phụ nữ xinh đẹp này.
“ Nhưng hồi nãy bà nói là bà đã cho thêm vào mỗi món ăn một chút ... “

Bà Chalon quay lưng lại với ông. Bờ vai đẹp, ông nhận xét, vóc dáng ưa nhìn, hông gợi cảm. Bà nói, mặt hướng ra biển:

“ Một chút nghệ thuật của tôi. Và không có gì khác. Thế thôi, và không có gì khác, ông thanh tra ạ. Nghệ thuật của đầu bếp Escoffier hay của Villerois. Làm sao một người như Wesser hay Chalon có thể cưỡng lại được? Mỗi ngày ba, bốn lần, tôi dọn cho họ những món béo ngậy như thế trong số những món béo ngậy nhất, tôi đổi món luôn, tôi khích mấy ông nhồi nhét cho nhiều đến tức cả bụng, rồi ngủ, rồi lại nhồi nhét, và uống nhiều rượu vào để có thể nhồi nhét thêm nữa. Ở tuổi đó, làm sao các ông ấy có thể chịu được lâu như thế? “

Một khoảng im lặng giống như tiếng tích tắc của đồng hồ vọng từ xa đến.
“ Thế còn tình yêu, thưa bà Chalon? Xin lỗi, vì bà đã nhắc tới chuyện này.
  • Ăn uống nhiều tất đưa đến tình yêu, hoặc cái gì đó giống như tình yêu. Thứ mà các ông gọi là tình yêu. Tôi sẵn sàng đáp ứng, và không hề cản trở việc mấy ông cặp bồ. Và mấy ông đã chết như thế: ông Wesser lúc năm mươi bảy tuổi, ông Chalon, lúc sáu mươi lăm. Thế thôi!

Im lặng nữa. Một sự im lặng đầy chờ đợi. Thanh tra Miron đứng dậy đột ngột khiến bà giật mình và quay lại. Mặt bà tái hơn.
“ Tối nay bà theo tôi xuống Nice, bà Chalon.
“ Đến đồn cảnh sát sao, thanh tra Miron?
“ Đến casino, thưa bà Chalon, để uống  sâm banh và nghe nhạc. Chúng ta sẽ tiếp tục câu chuyện này.
“ Nhưng, ông thanh tra à!...
“ Bà nghe tôi này. Tôi còn độc thân. Bốn mươi tư tuổi. Nhìn cũng không tệ, như mọi người nói. Tôi có dành dụm được chút ít. Tôi chẳng phải là đám xuất sắc gì, nhưng cũng không phải là thứ bỏ đi.”

Ông nhìn thẳng vào mắt bà:
“ Tôi muốn chết.”
Ông đứng thẳng vai lại để hình hài trông dễ coi hơn, trong khi ánh mắt biết nói của bà Chalon ngắm nhìn ông với vẻ ngưỡng mộ chân thành nhất.
  • Ăn uống ngon, bà Chalon đăm chiêu kết luận, nếu biết điều độ thì không nhất thiết tai hại gì đâu. Thanh tra Miron à, ông hôn tay tôi nhé.”


——————————————-
  1. Theo thần thoại La Mã, nữ thần chiến tranh, mưu lược, thông minh.



THÂN TRỌNG SƠN

dịch và giới thiệu