Nếu cho bạn được lựa chọn một lần nữa, bạn có yêu người đó không?



Tôi cũng như bạn, cũng đang chênh vênh!

Tôi không biết khi bạn đọc bài viết này, bạn đã trãi qua bao nhiêu mối tình. Nhưng có lẽ khi đọc nó xong bạn sẽ hồi tưởng về mối tình với bạn nó là vết thương sâu đậm nhất, là quá khứ chẳng thể lãng quên và những năm tháng thanh xuân của bạn. Chẳng để làm gì… chỉ để nhớ rồi quên…

Ở cái tuổi mười mấy, chúng ta yêu điên cuồng với những suy nghĩ rằng mình sẽ đi bên họ đến cuối cuộc đời. Tình yêu đó là những chuỗi ngày mơ ước ngây ngô, là những điên cuồng ngang trái và có khi là bất chấp sai trái.

Vậy nhưng, ở thế gian bao nhiêu cái tình yêu như vậy đã đi với nhau đến cuối chặng đường? Bao nhiêu mơ ước thuở ngây ngô biến thành hiện thực?

Chóng chánh, phôi pha và mờ nhạt là những gì tôi còn nhớ về tình yêu thuở ấy, ở cái tuổi mười mấy của mình.

Tình yêu ở cái tuổi đủ trưởng thành, cái tuổi hai mươi mấy. Là tình yêu mà cuộc đời chúng ta sẽ chẳng thể đi qua mà lãng quên nhanh như thế, dù là sai hay đúng.

Tôi cũng thế và tôi nghĩ có ai đó cũng như thế…

Cho dù những năm tháng ấy đã đi qua rất lâu hay vẫn đang tồn tại. Dù là đúng hay sai thì bản thân những bản tình ca ấy vẫn đáng được trân trọng theo thời gian. Còn bản thân mỗi chúng ta đều là những tâm hồn đáng được yêu thương.

Dẫu những ngày tháng kia sẽ chẳng bao giờ là những câu chuyện trong giấc mơ chúng ta từng kể. Nhưng ắc hẳng đó là những ngày tháng chúng ta đã sống trọn với yêu thương dù chỉ là phút giây nào đó.

Dẫu là những giọt nước mắt khi ta nhìn thấy ai đó quay lưng để nắm đôi bàn tay khác, mà không qua tâm đến sự tồn tại của ta. Nhưng sâu thẵm trong tim ta và cả họ sẽ không thể xóa đi hoàn toàn những giây phút đã từng là cả bầu trời rộng lớn của nhau. Dù có cố vùi chôn hay xóa bỏ thì những gì đã tồn tại vẫn sẽ mãi mãi nằm yên ở đó.

Dẫu mai đây cả ta và họ đều sẽ có lúc thề hẹn trọn đời bên cạnh một ai kia xa lạ. Cũng chẳng thể phủ nhận rằng cũng từng có giây phút thiên liêng chúng ta đã trao nhẫn cho nhau, trao cho nhau những lời thề hẹn bên nhau trọn đời trọn kiếp. Cái tình cảm ấy, cái giây phút ấy là thật lòng. Chỉ là số mệnh, là con người và những ngã rẽ cuộc đời chưa cho chúng ta hoàn thiện lời thề đó.

Vòng xoáy cuộc đời không cho phép tình yêu tồn tại khái niệm vĩnh cửu trường tồn. Thế nên cho dù đã từng trãi qua bao nhiêu đau đớn dày xé, khóc trong điên dại, quằn quại với những hành động điên rồ. Đến cuối cùng chúng ta vẫn phải sống với hai từ ” chấp nhận”. Bởi cuộc sống này là những chuỗi ngày chấp nhận và bước đi.

Lỡ yêu một người không yêu mình, ta chấp nhận đơn phương đớn đau. Bởi cái cảm giác yêu thương ấy không cho phép ta khôn ngoan từ bỏ.

Lỡ yêu một người không chỉ yêu riêng mình, ta chấp nhận sống chung trong sự san sẻ đôi ba đường. Bởi cái cảm giác được ở bên người mình yêu thương trong giây phút đó quan trọng hơn nhiều cái thứ tự đứng trong đời họ.

Lỡ yêu một người không còn yêu thương mình nữa, ta chấp nhận vẫn tiếp tục những tháng ngày đằng đẳng đau thương. Bởi khi đã quá yêu một người, ta thà chọn ở bên họ mà đau lòng còn hơn đau lòng nhìn họ bên người khác.



Những ai đã từng trãi qua những cảm giác đó mới có thể bình tâm mà thấu hiểu. Rằng sự chấp nhận đó không phải là sự ngu ngốc, dại khờ. Mà nó bởi tình yêu là vậy đó, còn một chút nhỏ nhoi hy vọng thì con người ta còn chờ đợi kỳ tích xảy ra.


www.minhphuong.name.vn

Đọc thêm »